CHƯƠNG 7: LỚP MẶT NẠ HOÀN HẢO VÀ NHỮNG TIẾNG GÀO THÉT BÊN TRONG
Giờ ra chơi vừa điểm, không khí trong lớp 2-A lập tức thay đổi. Không còn cảnh tượng nam chính bay khỏi cửa sổ hay nữ chính tung đá bạo lực. Thay vào đó là một khung cảnh đậm chất quý tộc và thanh lịch.
Ren ngồi thẳng lưng tại chỗ ngồi của mình. Gương mặt lém lỉnh, tăng động lúc sáng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ ngoài thông minh, điềm tĩnh với nụ cười mỉm đầy lịch thiệp. Cậu đang kiên nhẫn trả lời câu hỏi của một nhóm bạn học về bài giảng vừa rồi. Ánh mắt cậu dịu dàng, phong thái hòa đồng nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định của một “Nam thần” thực thụ.
Lúc này, Akane gấp sách lại, đứng dậy và tiến về phía bàn của Ren. Cả lớp bỗng im bặt.
“Nữ hoàng băng giá” của tộc Minamoto và “Nam thần ôn hòa” của tộc Takeda sắp tương tác với nhau – đây là khoảnh khắc mà bất cứ ai cũng muốn chứng kiến.
Akane đứng trước bàn Ren, giọng nói trong vắt và lạnh lùng:
— “Takeda-san, về tài liệu nghiên cứu của câu lạc bộ mà tôi đã đề cập sáng nay, cậu đã xem qua chưa?”
Ren ngước lên, ánh mắt cậu phẳng lặng như mặt hồ, không một chút gợn sóng. Cậu khẽ mỉm cười xã giao – nụ cười mà cậu đã luyện tập hàng nghìn lần trước gương:
— “Rất xin lỗi Minamoto-san, buổi sáng tôi bận một chút việc cá nhân nên chưa kịp xem. Tôi sẽ phản hồi lại cho cô sau giờ học nhé.”
Nói xong, cậu quay lại tiếp tục trò chuyện với những người bạn khác, hoàn toàn làm lơ Akane một cách lịch sự nhưng đầy xa cách.
THẾ GIỚI NỘI TÂM: SÓNG NGẦM TRONG ĐẦU REN
Bên ngoài, Ren trông như một quý ông hoàn hảo, nhưng sâu bên trong não bộ, “vùng trí tuệ siêu việt” của cậu đang gào thét dữ dội:
“CÁI GÌ MÀ TÀI LIỆU NGHIÊN CỨU?! ĐỒ NỮ HOÀNG BĂNG GIÁ! CẬU VỪA ĐÁ TÔI BAY KHỎI TẦNG 2 ĐẤY CÓ BIẾT KHÔNG? TÔI MUỐN ĐẤM VÀO CÁI BẢN MẶT ĐIỀM TĨNH ĐÓ CỦA CẬU NGAY LẬP TỨC! TRẢ LẠI CHIẾC KÍNH CHO TÔI!!! ĐỢI ĐI, HẾT GIỜ HỌC RỒI BIẾT TAY TÔI!”
Dù trong lòng đang điên cuồng muốn kích hoạt “Vay mượn tương lai” để thổi bay cái bàn, nhưng cơ thể Ren vẫn đứng im, tay vẫn cầm bút ghi chép một cách thanh lịch. Cậu phải giữ đúng lễ nghi của tộc Takeda trước mặt thiên hạ.
Trong khi đó, Akane nhìn cái vẻ “giả tạo” của Ren mà trong lòng không khỏi buồn cười. Cô không cần phải diễn, vì bản chất của tiểu thư Minamoto vốn dĩ đã là sự lạnh lùng quyền quý. Cô biết thừa anh chàng đang ức chế đến mức nào, và sự “làm lơ” của Ren thực chất chỉ là cách cậu ấy cố gắng giữ cho nắm đấm của mình không vung ra giữa lớp học.
Cô khẽ xoay người bước đi, tà váy đồng phục lay động nhẹ nhàng.
Akane thầm nghĩ:
“Diễn giỏi lắm, Takeda-kun. Để xem tối nay khi ở bờ hồ, cậu còn giữ được cái bộ mặt ‘Nam thần’ này bao lâu"
Please sign in to leave a comment.