Chapter 7:

CHƯƠNG 11: CÚ LỪA HOÀN HẢO VÀ ĐÊM TRẮNG CỦA BÁO THỦ

Nữ Hoàng Băng Giá Và Nam Thần Làm Màu: Cuộc Chiến Không Hồi Kết


CHƯƠNG 11: CÚ LỪA HOÀN HẢO VÀ ĐÊM TRẮNG CỦA BÁO THỦ

Tại dinh thự Takeda, dù đang bị mẹ cấm túc, Ren vẫn quyết không từ bỏ. Cậu vận dụng năng lực kiểm soát cảm xúc thừa hưởng từ mẹ (tộc Hiyori) để tạo ra một tông giọng nghẹn ngào, đau đớn nhất có thể. Cậu bấm số gọi cho Akane:

—   “Giúp... giúp mình với... Akane... mình đang ở khu vườn phía sau... cần cậu gấp...”

Vừa tắt máy, gương mặt đáng thương của Ren biến mất trong tích tắc, thay vào đó là một nụ cười tự tin đến mức “nham hiểm”. Cậu nhanh chóng sắp đặt hiện trường: giả bộ nằm gục dưới gốc cây, quần áo hơi xộc xệch, xung quanh là cái bẫy lưới tàng hình được cải tiến từ thất bại ở hồ cá. Lần này, cậu tin chắc rằng dưới màn đêm và tâm lý hoảng loạn khi thấy bạn mình bị thương, Akane sẽ sập bẫy.

Thế nhưng, Ren không hề biết rằng, ngay trên mái nhà đối diện, Akane đang ngồi vắt vẻo, tay cầm chiếc ống nhòm hồng ngoại nhìn xuống với vẻ mặt không thể nào “tỉnh” hơn. Cô chứng kiến toàn bộ quá trình cậu “diễn” từ lúc gọi điện cho đến lúc nằm xuống rên rỉ.

Akane khẽ nhếch môi, lầm bầm:

“Kế hoạch của cậu logic đấy, nhưng diễn xuất thì hơi quá đà rồi, Takeda-kun.”

Thay vì chạy xuống sập bẫy, cô thản nhiên quay người đi thẳng về phòng, nhảy lên giường và bắt đầu màn cười lăn lộn quen thuộc. Cô cười đến mức phải lấy gối chặn miệng để không làm kinh động đến vệ sĩ. Trong khi đó, ở ngoài vườn, Ren kiên nhẫn nằm đợi... 1 tiếng, 2 tiếng, rồi cả một đêm trắng lạnh lẽo trôi qua mà không có một bóng hồng nào xuất hiện.

SÁNG HÔM SAU: AI MỚI LÀ KẺ CHIẾN THẮNG?

Tại lớp 2-A, Ren bước vào với phong thái “Nam thần” vẫn vô cùng lịch thiệp, nhưng nếu nhìn kỹ, quầng thâm dưới mắt cậu đã bắt đầu lộ rõ sau một đêm thức trắng ngoài vườn.

Cậu tiến lại gần bàn Akane, nở nụ cười ấm áp như ánh mặt trời, giọng nói đầy quan tâm:

—   “Minamoto-san, hôm qua cậu không sao chứ? Nếu có chuyện gì cần giúp đỡ, đừng ngần ngại nói với mình nhé. Mình nhất định sẽ giúp cậu hết mình.”

Ren cố tình nhấn mạnh câu cuối như một lời mỉa mai ngầm rằng “tại sao hôm qua cậu không đến”. Cậu đang cố giữ cái thế “kèo trên” của một người tốt bụng bị bỏ rơi.

Akane không ngước mắt khỏi cuốn sách, nhưng khóe môi cô cong lên rõ rệt. Thỉnh thoảng, cô lại lén lướt nhìn xuống điệu bộ “gồng mình” của Ren rồi lại cúi mặt xuống trang sách, vai run bần bật vì cố nhịn cười.

Trong thâm tâm Ren, bộ não 120% lại bắt đầu “cháy máy”:

“CẬU CƯỜI CÁI GÌ?! CẬU BIẾT HẾT RỒI ĐÚNG KHÔNG? TÔI ĐÃ NẰM Ở ĐÓ SUỐT 6 TIẾNG ĐỒNG HỒ, MUỖI ĐỐT MUỐN NÁT CẢ CHÂN MÀ CẬU LẠI Ở NHÀ NGỦ NGON SAO?! ĐỒ NỮ HOÀNG BĂNG GIÁ ĐỘC ÁC!!!”

Màn đối đầu giữa một kẻ “thâm hiểm hụt” và một cô nàng “biết tuốt” khiến bầu không khí trong lớp trở nên cực kỳ căng thẳng… nhưng chỉ với hai người bọn họ.

CHƯƠNG 12: KHI THIÊN TÀI “HÓA THÀNH” VỚI CÔNG THỨC TOÁN HỌC

Giữa tiết học yên tĩnh, tiếng lật sách sột soạt bỗng bị xé toạc bởi một tiếng RẦM! Kinh thiên động địa. Ren đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy với đôi mắt sáng quắc như vừa tìm ra chân lý vũ trụ. Cậu hét lên giữa lớp:

—   “THÌ RA LÀ THẾ! HÓA RA LÀ DO CÁI MÁI NHÀ!!!”

Cả lớp 2-A đứng hình mất 5 giây. Cô giáo đang viết bảng rơi cả phấn, mấy chục cặp mắt đổ dồn về phía Ren như nhìn một kẻ vừa trốn trại.

Nhận ra mình vừa lỡ miệng “phơi bày” sự thật về phi vụ thất bại đêm qua, luồng ánh sáng trắng của tộc Hiyori trong mắt Ren giật liên hồi. Chỉ trong 0.5 giây, cậu kích hoạt khả năng kiểm soát cảm xúc tối thượng, khuôn mặt đang hầm hầm giận dữ lập tức “tan chảy” thành một nụ cười ấm áp, hối lỗi và đầy trí thức. Cậu gãi đầu, giọng trầm xuống đầy lịch thiệp:

—   “Em... em vô cùng xin lỗi cô và cả lớp. Tại vì em vừa mới giải được một công thức toán học cực kỳ khó mà em đã trăn trở từ tối qua đến giờ. Sự phấn khích hơi quá đà... em xin lỗi ạ.”

Vừa dứt lời, cậu liếc xéo qua Akane một cái sắc lẹm như dao cạo, rồi cúi đầu xin phép cô giáo ngồi xuống. Đám đông xung quanh lại bắt đầu xì xào:

“Trời ơi, Takeda-kun đúng là thánh học tập, ngay cả trong tiết học khác cũng đang giải toán khó. Ngầu quá đi mất!”

SỰ MÉO MÓ SAU VẺ ĐẸP NAM THẦN

Suốt cả ngày hôm đó, Ren vẫn duy trì hình tượng “Nam thần” không tì vết. Cậu vẫn giúp bạn này giảng bài, giúp bạn kia bưng bê, nụ cười vẫn luôn nở trên môi.

Thế nhưng, cứ mỗi lần chỉ còn hai người hoặc mỗi khi Akane lướt qua, “mặt nạ” của Ren lại xuất hiện những vết nứt kinh hoàng.

Chỉ cần Akane khẽ nhích người, Ren lại quay sang với gương mặt méo mó vì giận dữ, răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két.

Cậu lầm bầm trong kẽ răng:

“Mái nhà... cậu dám leo lên mái nhà nhìn lén tôi... đồ nữ hoàng rình mò...”

Nhưng ngay khi có một bạn học khác nhìn vào, cậu lại “bật công tắc” trở về gương mặt thiên sứ trong vòng một nốt nhạc. Sự chuyển đổi trạng thái liên tục này khiến bộ não 120% của cậu bắt đầu có dấu hiệu... quá tải nhiệt.

Về phía Akane, cô vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Thỉnh thoảng, cô lại cố tình lật trang sách thật chậm, để lộ ra nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích. Cô biết rõ Ren đang cay cú đến mức nào khi phát hiện ra kịch bản của mình bị “lộ sáng” ngay từ vòng gửi xe.

Cô viết một mẩu giấy nhỏ, gấp thành hình máy bay rồi nhân lúc giáo viên quay đi, khẽ búng nó rơi ngay ngắn trên bàn Ren.

Trên giấy chỉ vỏn vẹn 4 chữ:

“View mái nhà đẹp lắm.”

Ren nhìn mẩu giấy, mặt đỏ bừng lên như núi lửa sắp phun trào.

Cậu thầm thề:

“Ngày mai... ngày mai nhất định tôi sẽ xây một cái rèm che cả bầu trời để cậu không nhìn thấy gì hết!!!”