CHƯƠNG 13: CHIẾN DỊCH “LÀM MÀU” VÀ CÁI BÓNG TRONG GÓC KHUẤT
Giờ ra chơi, hành lang học viện Shizuka lại chứng kiến màn “tuần du” quen thuộc của Nam thần Ren. Với bộ đồng phục phẳng phiu và phong thái đĩnh đạc, cậu đi qua đi lại dãy hành lang khối dưới đến lần thứ ba. Ánh mắt cậu nhìn xa xăm đầy suy tư, nhưng thực chất tai lại đang vểnh lên để nghe những tiếng xì xào ngưỡng mộ của đám đông.
RẦM!
Đúng như kịch bản “anh hùng cứu mỹ nhân” thường thấy, một cô bé lớp dưới đeo kính cận, đang ôm chồng sách cao quá đầu, va sầm vào lồng ngực vững chãi của Ren. Sách vở bay tứ tung, cô bé ngã ngồi xuống sàn, mặt mày tái mét vì hoảng sợ.
Ngay lập tức, “gương mặt công nghiệp” của Ren được kích hoạt. Không một chút khó chịu, cậu từ tốn cúi xuống, từng cử động đều toát lên vẻ lịch lãm của một quý tộc dòng dõi. Cậu nhặt từng quyển sách, xếp lại ngay ngắn rồi đưa cho cô bé với một nụ cười ấm áp như nắng mùa xuân:
— “Lần sau đi đứng nhớ cẩn thận nhé, nếu không sẽ bị thương đấy.”
Câu nói nhẹ nhàng cùng ánh mắt dịu dàng đó khiến cô bé lớp dưới “đứng hình” mất vài giây, tim đập loạn nhịp như muốn nhảy ra ngoài. Cô bé lí nhí cảm ơn, mặt đỏ bừng như trái cà chua chín.
Thấy cô bé vẫn còn run vì căng thẳng, Ren tiếp tục tung đòn quyết định. Cậu cầm lấy chồng sách từ tay cô:
— “Để anh mang giúp đến phòng giáo viên cho. Không sao đâu, giúp đỡ hậu bối là trách nhiệm của tiền bối mà.”
Lại một nụ cười tỏa nắng nữa được tung ra. Cô bé đi bên cạnh mà cứ ngỡ mình đang đi cạnh một thiên thần.
KHI “VỞ KỊCH” HẠ MÀN
Sau khi tiễn cô bé về lớp và nhận lại hàng tá ánh mắt ngưỡng mộ từ những người xung quanh, Ren rẽ vào một góc hành lang vắng vẻ. Cậu kín đáo quan sát xung quanh, xác nhận không có ai, rồi lập tức... ôm bụng cười ngặt nghẽo.
“Hahaha! Mình đúng là thiên tài! Nhìn cái biểu cảm của mấy đứa lớp dưới mà xem, ngày mai chắc chắn tin đồn về ‘Nam thần ấm áp Ren’ sẽ phủ kín cả trường cho coi! Làm màu đại thành công!”
Cậu vừa cười vừa chỉnh lại cổ áo, đắc ý vô cùng vì sự hoàn hảo của mình.
Thế nhưng, Ren đã quá chủ quan. Ở một góc tối cuối hành lang, khuất sau những chậu cây cảnh lớn, có một bóng người đang đứng lặng lẽ.
Đó là Akane.
Cô không xuất hiện để phá đám, chỉ đứng đó với đôi mắt hổ phách nheo lại, trên môi là một nụ cười gian xảo đến mức khiến người ta phải rùng mình. Cô đã chứng kiến từ đầu đến cuối: từ cú va chạm “vô tình”, nụ cười công nghiệp, cho đến màn tự sướng lầy lội vừa rồi.
Akane khẽ thốt lên một từ duy nhất, âm thanh nhỏ đến mức chỉ mình cô nghe thấy:
— “Ngốc.”
Cô lặng lẽ quay đi, trong đầu đã bắt đầu hình thành một kế hoạch mới.
Nếu Ren thích làm màu và thích sự chú ý đến thế, cô sẽ cho cậu “toại nguyện” một cách hoành tráng nhất trong buổi lễ hội trường sắp tới.
Để xem lúc đó, bộ não 120% của cậu có cứu được cái sĩ diện của “Nam thần ấm áp” hay không.
CHƯƠNG 14: CHIẾC MẶT NẠ PHA LÊ VÀ KHOẢNG CÁCH KHÔNG TƯỞNG
Khi Ren vừa chỉnh lại cổ áo, định bước ra khỏi góc khuất với vẻ đắc ý, thì một giọng nói trong trẻo nhưng đầy mỉa mai vang lên ngay bên cạnh:
— “Cậu diễn tốt ghê, Takeda-kun. Tốt hơn hẳn những gì cậu thường thể hiện với tôi đấy.”
Akane đang đứng đó, lưng dựa vào bức tường rêu phong, đôi mắt hổ phách nhìn cậu đầy châm chọc. Cô khẽ bước tới, môi nở một nụ cười tinh quái:
— “Nếu bình thường cậu cũng ga lăng thế này, có lẽ tôi đã thực sự rung động rồi chừng.”
Bị bắt quả tang ngay tại trận, bộ não 120% của Ren nảy số trong chớp mắt. Cậu không hề lúng túng, không hề đỏ mặt. Thay vào đó, cậu thu lại nụ cười lầy lội, lập tức kích hoạt trạng thái Nam thần tối thượng.
Cậu tiến tới một bước, bất ngờ chống cả hai tay lên tường, khóa chặt Akane vào giữa vòng tay mình.
Khoảng cách gần đến mức Akane có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát từ áo đồng phục của cậu. Tim cô bỗng hẫng đi một nhịp, đôi mắt vốn điềm tĩnh khẽ dao động.
Ren cúi thấp đầu, ghé sát tai cô, giọng nói trầm ấm và dịu dàng như thể có thể hòa tan cả băng tuyết:
— “Vậy sao? Tiểu thư Minamoto… cô thực sự muốn được đối xử như thế này sao?”
Vẫn là gương mặt hoàn hảo không một tì vết.
Vẫn là ánh mắt ấm áp có thể làm tan chảy trái tim bất cứ cô gái nào.
Thế nhưng, ngay khi cảm giác xao xuyến ban đầu trôi qua, Akane bỗng rùng mình.
Cô nhìn vào đôi mắt ấy — nó rất đẹp, rất hiền lành, nhưng lại trống rỗng.
Sự ấm áp đó giống như một bức tranh được vẽ cực kỳ tỉ mỉ nhưng không có linh hồn. Nó không phải là Ren lầy lội hay cằn nhằn mỗi khi bị cô trêu chọc. Đây là một thực thể được vận hành bởi logic và kỹ năng kiểm soát cảm xúc tuyệt đối của tộc Hiyori.
Akane cảm thấy một sự xa lạ đến đáng sợ, như thể người đang đứng trước mặt cô không phải là cậu bạn thanh mai trúc mã, mà là một con búp bê pha lê lạnh lùng.
Trong đầu Akane vang lên một câu hỏi đầy hoang mang:
“Tại sao vậy nhỉ? Tại sao lại xa lạ đến mức này? Chẳng lẽ… cái lớp mặt nạ hoàn hảo đến mức vô hồn này mới chính là con người thật mà cậu ấy luôn che giấu?”
Sự chủ động của Akane biến mất.
Cô đứng im, hơi thở khẽ khựng lại.
Lần đầu tiên, cô thấy mình không thể nhìn thấu được kẻ đang đứng trước mặt.
Ren khẽ nhếch môi, vẫn là nụ cười ấm áp đó, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia sắc sảo. Cậu buông tay ra, lùi lại một bước, trở về tư thế lịch thiệp của một quý ông:
— “Vào lớp thôi, Minamoto-san. Kẻo mọi người lại hiểu lầm về ‘mối quan hệ’ của chúng ta.”
Cậu quay lưng đi trước, để lại Akane đứng đó với một cảm giác hụt hẫng và lạnh lẽo kỳ lạ.
Please sign in to leave a comment.