Chapter 11:

CHƯƠNG 17: CƠN ĐỊA CHẤN TẠI PHÒNG Y TẾ

Nữ Hoàng Băng Giá Và Nam Thần Làm Màu: Cuộc Chiến Không Hồi Kết


CHƯƠNG 17: CƠN ĐỊA CHẤN TẠI PHÒNG Y TẾ Sáng hôm đó, Ren bước vào cổng trường với một phong thái không thể nào “thảm thương” hơn. Gương mặt Nam thần thường ngày giờ đây tái nhợt, đôi mắt trĩu nặng với hai quầng thâm rõ rệt. Khi đám đông fan hâm mộ lo lắng vây quanh hỏi han, cậu chỉ khẽ mỉm cười yếu ớt, giọng nói thào thào đầy đức hạnh: — “Cảm ơn mọi người... Hôm qua mình có chút bạo bệnh, nhưng vì không muốn bỏ lỡ kiến thức trên lớp nên mình đã cố gắng...” Thực tế, đầu óc Ren đang quay cuồng như chong chóng. Suốt cả đêm qua, cậu đã phải ngồi bất động nghe bà mẹ Shizuka “giảng đạo” về đạo đức, trách nhiệm và cả danh dự gia tộc. Từng lời trách móc của mẹ cứ như những vòng kim cô siết chặt lấy đại não 120% của cậu. Suốt các tiết học, vị Nam thần toàn năng vốn hay giơ tay phát biểu giờ đây chỉ ngồi im, đôi mắt nhìn xa xăm vô định (thực chất là đang ngủ gật trong tư thế ngồi). Không khí trong lớp 2-A trở nên nặng nề đến mức cực điểm. Khi một người bạn định đưa cậu xuống phòng y tế, Ren vẫn cố chấp “làm màu” đến hơi thở cuối cùng: — “Không sao đâu... mình ổn mà... Một chút mệt mỏi vì học tập quá độ không thể đánh bại được ý chí của t...” RẦM! Chưa kịp nói hết câu, Ren gục xuống bàn, bất tỉnh nhân sự. Ngay lập tức, một cơn “địa chấn” lan ra toàn trường: “Nam thần nhà Takeda vì học tập xuyên đêm đến kiệt sức đã ngã xuống ngay trên bục giảng!” Tin đồn này khiến các thầy cô giáo cảm động rơi nước mắt, còn đám đông học sinh thì càng thêm sùng bái sự nỗ lực kinh hồn của cậu. LỜI THỀ TRONG PHÒNG Y TẾ Nửa tiếng sau, tại phòng y tế yên tĩnh. Ren khẽ mở mắt, nhìn trần nhà trắng toát. Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, cái vẻ tiều tụy biến mất, cậu bật dậy cười hố hố đầy đắc ý: — “Hehe... Quả nhiên mình là thiên tài! Phen này danh tiếng lại tăng vọt cho xem. Mẹ mà biết mình dùng danh nghĩa ‘học tập’ để che giấu việc bị phạt thì chắc bà cũng phải bái mình làm thầy!” Nhưng nụ cười của cậu bỗng khựng lại khi nhìn thấy chiếc giường trống bên cạnh. Cậu nhớ đến Akane. Dù cơ thể vẫn còn mệt rã rời sau một đêm bị “tra tấn lỗ tai”, nhưng ngọn lửa báo thù trong lòng Ren vẫn cháy rực rỡ hơn bao giờ hết. Hôm nay là ngày cuối cùng của lệnh cấm túc. Tự do đang ở ngay trước mắt. Cậu lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn ngắn gọn nhưng đầy sặc mùi “quyết chiến” cho Akane: “Ngày mai. Sau giờ học. Cổng trường. Đừng có mà trốn chạy như hôm trước nữa. Tôi sẽ cho cậu thấy sức mạnh thực sự của kẻ đã ‘kiệt sức vì học tập’ này!” Cất điện thoại, Ren nằm xuống giường, kéo chăn kín đầu. Hôm nay cậu cần nghỉ ngơi thật tốt để hồi phục linh lực. Món nợ cú đá bay từ tầng 2, đêm trắng ngoài vườn muỗi đốt, và cả trận lôi đình của mẹ... tất cả sẽ được tính đủ vào chiều mai. Trong khi đó, ở lớp học, Akane nhìn tin nhắn điện thoại rồi khẽ nhếch môi. Cô lầm bầm: — “Kiệt sức vì học tập sao? Takeda-kun, cái tài làm màu của cậu đúng là thuốc chữa không nổi mà.” Cô thản nhiên xóa tin nhắn, trong lòng đã bắt đầu chuẩn bị một “món quà” bất ngờ khác cho cuộc hẹn ngày mai. CHƯƠNG 18: KHU CÔNG VIÊN TRÒ CHƠI VÀ CÚ “QUAY XE” KHÔNG KỊP NỮA Sáng hôm đó, Ren xuất hiện tại cổng trường với một phong thái rực lửa, khí thế hừng hực như một chiến binh chuẩn bị ra trận. Cậu bẻ khớp tay rắc rắc, nhìn Akane với ánh mắt đầy khiêu khích. Nhưng ngay khi cậu định tung chiêu, Akane bỗng nhẹ nhàng giơ hai tay lên trời, gương mặt “Nữ hoàng băng giá” thoáng chút mệt mỏi: — “Tôi xin hàng. Hôm nay không đánh nhau nổi đâu. Đi công viên giải trí với tôi đi, coi như bù cho mấy ngày cậu bị cấm túc.” Ren khựng lại. Dòng máu nóng nảy trong người cậu bỗng chốc dịu xuống. Dù trong lòng gào thét “phải báo thù”, nhưng bản tính của cậu là không bao giờ từ chối được những lời mời từ Akane. Cậu hất hàm, cố giữ vẻ ngầu: — “Hừ, đi thì đi! Tôi sẽ trả thù cậu ngay tại khu trò chơi!” KHI “BÁO THỦ” TRỞ THÀNH “HÀI NHI” Thế nhưng, kế hoạch báo thù của Ren sụp đổ ngay từ khi bước qua cổng công viên. Vừa nhìn thấy tàu lượn siêu tốc, đôi mắt cậu sáng rực lên như đứa trẻ lên năm. Cậu quên sạch nợ nần, kéo Akane chạy hết từ trò đu quay cảm giác mạnh đến nhảy Bungee rồi đua xe địa hình. Ren chơi hăng say đến mức hét khản cả cổ, nụ cười “làm màu” thường ngày biến mất, thay vào đó là sự phấn khích thật sự của một thiếu niên. Akane nhìn theo mà chỉ biết thở dài, cô chỉnh lại bộ váy xinh đẹp đã chuẩn bị kỹ lưỡng: — “Này! Người ta mặc đồ đẹp thế này để đi dạo, mà cậu toàn kéo tôi vào mấy cái trò rụng tim này là sao?” Nhưng thấy Ren chơi vui quá, Akane cũng không giữ được vẻ lạnh lùng nữa. Cả hai cùng leo lên tàu lượn, cùng la hét thất thanh, rồi lại cùng nhau lái xe đụng lao vào nhau bùm bụp. Buổi chiều hôm đó trôi qua trong sự hòa bình đến lạ kỳ. MÀN MARATHON TRONG ĐÊM Khi ánh hoàng hôn buông xuống, hai người lững thững đi bộ về nhà. Đi được nửa đường, Ren bỗng đứng khựng lại, đập tay lên trán: — “ỦA?! MÌNH ĐẾN ĐÂY ĐỂ TRẢ THÙ MÀ?! SAO LẠI ĐI ĂN KEM VỚI CẬU TA CẢ BUỔI THẾ NÀY?!” Nhận ra mình vừa bị “thao túng tâm lý” bằng một vé đi công viên, Ren lập tức vận sức mạnh Vay mượn tương lai, linh lực đỏ rực bùng phát. Cậu quay ngoắt lại, lao như một mũi tên về phía Akane đang đi phía trước. Akane biết thừa cái nết của cậu, cô đã thủ sẵn tư thế. Thấy bóng đỏ lao tới, cô lập tức kích hoạt nhãn lực Quân vương, nhấc váy lên và… chạy! Cô chạy hết tốc lực, vừa chạy vừa than vãn: — “Cái đồ dai như đỉa này! Sao hôm nay cậu ta chạy nhanh dữ vậy?!” Cuộc đua diễn ra từ phố chính về tận dinh thự Minamoto. Khi tới cổng nhà, Akane thở không ra hơi, ngã gục xuống sân cỏ vì kiệt sức. Phía sau, Ren cũng đuổi kịp, cậu cũng đang thở dốc, mồ hôi đầm đìa. Thế nhưng, dù tức giận đến mức mặt mũi méo mó, nhìn thấy hai ông chú vệ sĩ đang lù lù đứng gác ở cổng, Ren chỉ dám đứng cách xa 10 mét, chỉ tay vào Akane: — “Đứng lại đó… Khụ khụ… Cậu… cậu gian xảo lắm! Ngày mai… nhất định… khụ… không tha cho cậu đâu!” Cuối cùng, không còn cách nào khác, Ren đành lủi thủi quay lưng đi về phía chiếc xe nhà mình đang đợi sẵn. Một ngày dài trôi qua, nợ cũ chưa trả xong đã chồng thêm nợ mới (nợ bị lừa đi chơi).