Chapter 13:

CHƯƠNG 20: KIỆT TÁC ẨM THỰC VÀ GIẤC NGỦ TRONG PHÒNG CẤP CỨU

Nữ Hoàng Băng Giá Và Nam Thần Làm Màu: Cuộc Chiến Không Hồi Kết


CHƯƠNG 20: KIỆT TÁC ẨM THỰC VÀ GIẤC NGỦ TRONG PHÒNG CẤP CỨU Dưới lòng hồ lạnh giá, Ren Takeda kích hoạt luồng linh lực đỏ rực của tộc Takeda. Với sức mạnh Vay mượn tương lai, cậu lao đi như một mũi tên, rẽ nước tìm kiếm mục tiêu. Sau 10 phút vật lộn, cậu trồi lên mặt nước, hai tay lôi xềnh xệch một con cá quái vật khổng lồ, to bằng hai người đàn ông trưởng thành. “Này! Cá của cậu đây! Mau làm gì đó đi trước khi tôi chết cóng!” – Ren vứt con cá lên bờ, thở hồng hộc. Akane Minamoto không nói gì, đôi mắt hổ phách rực sáng quyết tâm. Cô bắt đầu trổ tài với bộ dao bếp thượng hạng. Cô mổ bụng, moi nội tạng, cắt đầu cắt đuôi con cá một cách vô cùng chuyên nghiệp. Thế nhưng, sai lầm bắt đầu từ đây: Thay vì thái mỏng, cô lại cắt con cá thành 8 khúc lớn rồi nhét nguyên từng khối thịt khổng lồ vào 8 cái nồi inox khác nhau. Akane chạy qua chạy lại giữa 8 cái bếp, tay cầm cuốn sổ ghi chép công thức nướng cá thu bé xíu để áp dụng cho con quái vật này. Cô đo nhiệt độ, canh thời gian, dáng vẻ bận rộn đến mức khiến người ta lầm tưởng cô là một đầu bếp 5 sao thực thụ. MÓN QUÀ TỪ RỪNG XANH Trong lúc chờ cá chín, Ren vì quá chán nên đã lẻn vào rừng đi dạo. Một lúc sau, cậu quay lại với một bọc nấm đầy màu sắc: đỏ rực, tím lịm, xanh neon lốm đốm trắng. “Này Akane! Nhìn xem, tôi kiếm được đống nấm này, bỏ vào canh cá chắc chắn sẽ cực phẩm!” Akane dừng lại, đẩy gọng kính trí thức, bắt đầu vận dụng kho tàng tri thức về thực vật học. Cô phân loại nấm với sự tự tin của một giáo sư: “Loại này có trong sách, không độc... Loại này màu xám, ăn được...” Cuối cùng, nhìn thấy những cây nấm sặc sỡ nhất, đẹp nhất nhưng lại không hề có trong bất kỳ cuốn sách nào cô từng đọc, Akane dõng dạc tuyên bố: — “Những loại nấm này không có trong danh sách nấm độc của học viện. Theo logic, nếu nó không bị cấm nghĩa là nó dùng được. Cứ bỏ hết vào nồi đi!” Ren hăng hái thái nấm bỏ vào 8 cái nồi rồi đậy nắp lại. Hai người ngồi đợi ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ. BỮA TIỆN “NỬA SỐNG NỬA CHÍN” Sau hai tiếng, Akane lấy đũa chọc thử vào miếng thịt cá. Thấy lớp bề ngoài mềm mại giống y hệt cá mẹ nấu ở nhà, cô vui vẻ ra lệnh: “Chín rồi! Dọn bàn thôi!” Nhưng hỡi ôi, miếng cá quá to so với cái nồi nên nhiệt độ chỉ kịp làm chín lớp da bên ngoài, còn sâu bên trong, thịt cá vẫn còn đỏ tươi và lạnh ngắt. Cộng thêm đống nấm “không có trong sách” đã tiết ra một thứ nước dùng lấp lánh như lân quang. Ren bắt đầu màn “làm màu” cuối cùng trong ngày. Cậu lôi từ ba lô ra đống nước ngọt, đổ vào ca sứ, bỏ thêm đá lạnh. Cậu còn cầu kỳ cắm vào đó một cái dù nhỏ, một cái ống hút nghệ thuật, thậm chí là một miếng lá trang trí và... một cái cờ lê để tạo điểm nhấn “phong cách thợ rèn”. “Chúc mừng chúng ta đã sinh tồn thành công!” – Hai đứa trẻ cụng ly rồi hăng hái thưởng thức kiệt tác của mình. KẾT CỤC KHÔNG CÒN SAU ĐÓ Một tiếng sau... Khi Ren khẽ mở mắt, cậu không thấy bầu trời xanh của đỉnh núi nữa. Thay vào đó là trần nhà trắng toát và mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Cậu quay sang bên cạnh, thấy Akane cũng đang nằm đó với gương mặt xanh mét, trên tay vẫn còn cắm ống truyền dịch. Và kinh hoàng nhất, chính là hình ảnh ở phía cuối giường. Bố mẹ hai bên đang đứng đó, khoanh tay trước ngực. Luồng sát khí tỏa ra từ họ còn khủng khiếp hơn cả linh lực tương lai. Đôi mắt họ rực sáng như hình viên đạn, nhìn chằm chằm vào hai “thiên tài” vừa mới thoát khỏi cửa tử vì ngộ độc nấm và nhiễm khuẩn cá sống. Ren và Akane nhìn nhau. Không cần nói một lời, cả hai đồng loạt gật đầu, đồng loạt nhắm nghiền mắt lại, vờ như mình vẫn đang hôn mê sâu. Họ thừa biết, nếu bây giờ mà tỉnh dậy, trận “giảng đạo” tiếp theo sẽ còn đáng sợ hơn cả độc nấm gấp trăm lần.

Nếu thấy hay cho mình xin 1 tìm một đánh giá nhé mình cơm ơn