Chapter 7:

ĐỈNH NÚI SƯƠNG MÙ VÀ CÚ LỪA “NƯỚC MẮT CÁ SẤU”

Vị Hôn Phu Của Tôi Là Một Tên Ngáo Đá



Sáng chủ nhật, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua màn sương muối của vùng ngoại ô, Ren Takeda đã đứng trước cổng dinh thự Minamoto. Cậu mặc một bộ đồ leo núi chuyên dụng, nhưng điều đáng chú ý nhất chính là chiếc ba lô trên lưng. Nó to đến mức khó tin, cao hơn cả đầu cậu và rộng gấp đôi cơ thể thanh mảnh của vị thiếu chủ. Bên trong đó, Ren đã nhồi nhét đủ thứ: từ túi ngủ sưởi điện, lương khô cao cấp, cho đến cả máy lọc nước mini... dự phòng đủ cho cả một trung đội sinh tồn trong một tháng. Lý do? Cậu thực sự ám ảnh với khả năng nấu nướng của Akane Minamoto. Cậu thà vác nặng gãy lưng còn hơn phải ăn thêm một miếng “than hóa thạch” nào nữa từ tay cô tiểu thư này. Ít phút sau, Akane bước ra. Cô cũng không kém cạnh khi vác trên vai một chiếc ba lô khổng lồ tương đương. Tiếng kim loại va vào nhau lẻng xẻng phát ra từ bên trong báo hiệu rằng cô đã mang theo cả một “căn bếp di động” với đầy đủ nồi niêu, xoong chảo và bộ gia vị thượng hạng. Quyết tâm phục thù món cá lần trước của cô vẫn đang bừng cháy mãnh liệt. Hai ông chú vệ sĩ đi phía sau, nhìn hai cái “mai rùa” khổng lồ đang di chuyển trên đôi chân nhỏ bé mà chỉ biết lắc đầu bất lực. Họ thong thả vừa đi vừa uống rượu, bàn về chuyện thế sự, mặc kệ hai đứa trẻ đang hì hục leo núi. CUỘC CHIẾN TĨNH LẶNG BÊN BỜ HỒ Sau một tiếng đồng hồ leo trèo, họ đến được một cái hồ lớn ẩn mình giữa những vách đá. Mặt hồ xanh ngắt, rộng mênh mông và tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Ren bắt đầu trổ tài “Nam thần đảm đang”, cậu dựng lều, trải thảm, sắp xếp khu vực nghỉ ngơi nhanh thoăn thoắt với độ chính xác tuyệt đối. Xong việc, cậu tiến lại gần Akane đang ngồi bất động bên chiếc cần câu. Cả hai ngồi im lặng một lúc, không khí có vẻ rất hòa bình. Những tưởng đây sẽ là một buổi hẹn hò lãng mạn, nhưng bộ não 120% của Ren đang chạy ngầm một thuật toán báo thù. Chính là lúc này! Không một lời báo trước, Ren vứt cần câu, xoay người tung một cú đấm tốc độ ánh sáng. Vì Akane đang lơ đãng, cú đấm trúng đích khiến cô ngã nhào, lăn lông lốc hai vòng trên bãi cỏ rồi nằm im. GIỌT NƯỚC MẮT CỦA “NỮ HOÀNG” Ren đứng hình. Cậu không ngờ mình lại trúng đích dễ dàng như vậy. Nhìn Akane nằm co quắp, đôi vai khẽ run rẩy, lòng cậu bỗng dâng lên một sự hối hận tột cùng. Cậu chạy lại, quỳ xuống cạnh cô, giọng run bắn: — “Akane! Cậu... cậu không sao chứ? Tôi xin lỗi, tôi chỉ định giỡn một chút thôi mà!” Akane từ từ ngẩng mặt lên. Đôi mắt hổ phách vốn lạnh lùng giờ đây đẫm lệ, những giọt nước mắt trong vắt lăn dài trên má. Cô nức nở, giọng nghẹn ngào: — “Tớ... tớ cứ nghĩ sau buổi đi công viên, tụi mình đã thực sự là bạn... Hóa ra trong mắt cậu, tớ chỉ là cái bao cát để cậu trút giận thôi sao?” Nhìn thấy “Nữ hoàng băng giá” sụp đổ, Ren hoảng loạn thực sự. Cậu tay chân cuống quýt, định đưa tay lau nước mắt cho cô nhưng lại sợ làm cô đau hơn. Cậu lúng túng giải thích, mặt mũi tái mét vì hối hận. — “Không phải thế! Cậu đợi chút, tôi đi lấy khăn lau cho cậu ngay!” Ren vội vàng quay lưng lại phía bờ hồ để chạy về phía ba lô. Nhưng ngay khoảnh khắc cậu vừa hở sườn... BỐP! Một cú đá mang theo sức mạnh kinh hoàng của tộc Minamoto găm thẳng vào lưng Ren. Cậu bay vút lên không trung như một quả bóng, vẽ một đường cong tuyệt mỹ rồi rơi thẳng xuống giữa lòng hồ lạnh giá. SỰ THẬT ĐẰNG SAU BỘ MẶT VÔ TỘI Trên bờ, Akane đứng dậy, phủi bụi trên váy một cách thanh lịch. Gương mặt khóc lóc lúc nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là nụ cười gian xảo quen thuộc. Cô chắp tay sau lưng, nhón chân nhìn ra giữa hồ, giọng trêu chọc đầy đắc ý: — “Ôi chao, Ren-kun quả nhiên là thích bơi lội nhỉ? Lần trước ở hồ nhỏ, lần này hồ lớn, đúng là rất có tinh thần thể thao!” Ren ngoi lên mặt nước, tóc tai bết bát, đôi mắt rực lửa giận dữ nhìn cô nàng đang làm bộ dạng vô tội trên bờ: — “CÁI ĐỒ NỮ HOÀNG LỪA ĐẢO!!! CẬU DÁM DÙNG NƯỚC MẮT CÁ SẤU VỚI TÔI?!” Akane híp mắt cười, chỉ tay xuống mặt nước: — “Đừng phí lời nữa! Mau bắt con cá nào khổng lồ nhất lên đây cho tôi. Tôi đã mang theo cả bộ nồi mới rồi, lần này chắc chắn sẽ thành công. Nếu không có cá, cậu đừng mong được lên bờ!” Dưới áp lực của “đầu bếp tử thần” và cái lạnh của nước hồ, Ren dù giận đến mức muốn nổ tung vẫn phải lặn xuống tìm kiếm con cá quái vật. Một cuộc chiến ẩm thực đầy rủi ro lại chính thức bắt đầu trên đỉnh núi sương mù. CHƯƠNG 20: KIỆT TÁC ẨM THỰC VÀ GIẤC NGỦ TRONG PHÒNG CẤP CỨU Dưới lòng hồ lạnh giá, Ren Takeda kích hoạt luồng linh lực đỏ rực của tộc Takeda. Với sức mạnh Vay mượn tương lai, cậu lao đi như một mũi tên, rẽ nước tìm kiếm mục tiêu. Sau 10 phút vật lộn, cậu trồi lên mặt nước, hai tay lôi xềnh xệch một con cá quái vật khổng lồ, to bằng hai người đàn ông trưởng thành. “Này! Cá của cậu đây! Mau làm gì đó đi trước khi tôi chết cóng!” – Ren vứt con cá lên bờ, thở hồng hộc. Akane Minamoto không nói gì, đôi mắt hổ phách rực sáng quyết tâm. Cô bắt đầu trổ tài với bộ dao bếp thượng hạng. Cô mổ bụng, moi nội tạng, cắt đầu cắt đuôi con cá một cách vô cùng chuyên nghiệp. Thế nhưng, sai lầm bắt đầu từ đây: Thay vì thái mỏng, cô lại cắt con cá thành 8 khúc lớn rồi nhét nguyên từng khối thịt khổng lồ vào 8 cái nồi inox khác nhau. Akane chạy qua chạy lại giữa 8 cái bếp, tay cầm cuốn sổ ghi chép công thức nướng cá thu bé xíu để áp dụng cho con quái vật này. Cô đo nhiệt độ, canh thời gian, dáng vẻ bận rộn đến mức khiến người ta lầm tưởng cô là một đầu bếp 5 sao thực thụ. MÓN QUÀ TỪ RỪNG XANH Trong lúc chờ cá chín, Ren vì quá chán nên đã lẻn vào rừng đi dạo. Một lúc sau, cậu quay lại với một bọc nấm đầy màu sắc: đỏ rực, tím lịm, xanh neon lốm đốm trắng. “Này Akane! Nhìn xem, tôi kiếm được đống nấm này, bỏ vào canh cá chắc chắn sẽ cực phẩm!” Akane dừng lại, đẩy gọng kính trí thức, bắt đầu vận dụng kho tàng tri thức về thực vật học. Cô phân loại nấm với sự tự tin của một giáo sư: “Loại này có trong sách, không độc... Loại này màu xám, ăn được...” Cuối cùng, nhìn thấy những cây nấm sặc sỡ nhất, đẹp nhất nhưng lại không hề có trong bất kỳ cuốn sách nào cô từng đọc, Akane dõng dạc tuyên bố: — “Những loại nấm này không có trong danh sách nấm độc của học viện. Theo logic, nếu nó không bị cấm nghĩa là nó dùng được. Cứ bỏ hết vào nồi đi!” Ren hăng hái thái nấm bỏ vào 8 cái nồi rồi đậy nắp lại. Hai người ngồi đợi ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ. BỮA TIỆN “NỬA SỐNG NỬA CHÍN” Sau hai tiếng, Akane lấy đũa chọc thử vào miếng thịt cá. Thấy lớp bề ngoài mềm mại giống y hệt cá mẹ nấu ở nhà, cô vui vẻ ra lệnh: “Chín rồi! Dọn bàn thôi!” Nhưng hỡi ôi, miếng cá quá to so với cái nồi nên nhiệt độ chỉ kịp làm chín lớp da bên ngoài, còn sâu bên trong, thịt cá vẫn còn đỏ tươi và lạnh ngắt. Cộng thêm đống nấm “không có trong sách” đã tiết ra một thứ nước dùng lấp lánh như lân quang. Ren bắt đầu màn “làm màu” cuối cùng trong ngày. Cậu lôi từ ba lô ra đống nước ngọt, đổ vào ca sứ, bỏ thêm đá lạnh. Cậu còn cầu kỳ cắm vào đó một cái dù nhỏ, một cái ống hút nghệ thuật, thậm chí là một miếng lá trang trí và... một cái cờ lê để tạo điểm nhấn “phong cách thợ rèn”. “Chúc mừng chúng ta đã sinh tồn thành công!” – Hai đứa trẻ cụng ly rồi hăng hái thưởng thức kiệt tác của mình. KẾT CỤC KHÔNG CÒN SAU ĐÓ Một tiếng sau... Khi Ren khẽ mở mắt, cậu không thấy bầu trời xanh của đỉnh núi nữa. Thay vào đó là trần nhà trắng toát và mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Cậu quay sang bên cạnh, thấy Akane cũng đang nằm đó với gương mặt xanh mét, trên tay vẫn còn cắm ống truyền dịch. Và kinh hoàng nhất, chính là hình ảnh ở phía cuối giường. Bố mẹ hai bên đang đứng đó, khoanh tay trước ngực. Luồng sát khí tỏa ra từ họ còn khủng khiếp hơn cả linh lực tương lai. Đôi mắt họ rực sáng như hình viên đạn, nhìn chằm chằm vào hai “thiên tài” vừa mới thoát khỏi cửa tử vì ngộ độc nấm và nhiễm khuẩn cá sống. Ren và Akane nhìn nhau. Không cần nói một lời, cả hai đồng loạt gật đầu, đồng loạt nhắm nghiền mắt lại, vờ như mình vẫn đang hôn mê sâu. Họ thừa biết, nếu bây giờ mà tỉnh dậy, trận “giảng đạo” tiếp theo sẽ còn đáng sợ hơn cả độc nấm gấp trăm lần.