Chapter 9:

CHIẾC BÁNH NGỌT “VÔ VỊ” VÀ ĐỈNH CAO CỦA SỰ BAO DUNG

Vị Hôn Phu Của Tôi Là Một Tên Ngáo Đá



Ba ngày sau vụ “thùng rác” xôn xao hành lang, không khí tại Học viện Shizuka bất ngờ trở nên ngọt ngào hơn với tiết học Nữ công gia chánh. Đối với các tiểu thư và thiếu gia ở đây, việc vào bếp giống như một chuyến phiêu lưu đầy rủi ro. Thế nhưng, với Akane, đây là cơ hội ngàn vàng. Sau lệnh cấm tuyệt đối tại dinh thự Minamoto, cô khao khát được chạm vào lò nướng để chứng minh rằng những “thảm họa” trước đó chỉ là tai nạn ngoài ý muốn. Ngược lại, Ren đứng trước bàn bếp với vẻ mặt đầy lo lắng. Cậu có thể vận hành một tập đoàn hay điều khiển linh lực tương lai, nhưng việc nhào bột và cân đường thực sự là một bài toán hóc búa. Tuy nhiên, vì danh tiếng “Nam thần toàn năng”, cậu vẫn tỏ ra vô cùng nhiệt tình, tay cầm cây đánh trứng quay vòng vòng như một chuyên gia thực thụ. MÀN TRÌNH DIỄN CỦA TỘC KUJOU Ở phía đối diện, học sinh mới chuyển trường Kujou Kaito đang thực sự tỏa sáng. Khác với những quý tộc “vụng về” xung quanh, Kaito thao tác cực kỳ điêu luyện. Từng cử động của cậu ta đều chuẩn xác, từ việc tách lòng đỏ trứng cho đến cách điều chỉnh nhiệt độ lò nướng. Chỉ sau một thời gian ngắn, Kaito đã cho ra lò những chiếc bánh Macaron rực rỡ sắc màu, trang trí tinh xảo như những tác phẩm nghệ thuật. Khi giáo viên nếm thử, bà đã không tiếc lời khen ngợi. Đám đông bắt đầu xì xào ngưỡng mộ, và Kaito cuối cùng cũng cảm nhận được ánh hào quang mà cậu ta hằng khao khát kể từ khi chuyển đến đây. Nhìn sang bàn của Ren và Akane, Kaito không khỏi khinh bỉ. Những chiếc bánh của họ nếu không cháy đen thì cũng méo mó, hình thù quái dị đến mức không thể gọi là “bánh”. Kaito nhếch môi, quyết định tung đòn kết liễu để hạ nhục hai thiên tài này trước mặt cả lớp. Cậu ta lén lút kích hoạt năng lực “Tước đoạt vị giác”. Một luồng khí xám nhạt lan tỏa nhanh chóng. Ngay lập tức, Kaito cảm thấy miệng mình nhạt nhẽo, không còn cảm nhận được vị ngọt của đường hay vị béo của bơ. Đồng thời, toàn bộ vị giác của Ren và Akane cũng bị phong tỏa hoàn toàn. Kaito tiến lại gần, giọng mỉa mai: — “Takeda-kun, Minamoto-san, nhìn những ‘vật thể lạ’ này của hai người xem. Có lẽ hai người nên nếm thử thành quả của mình để biết thế nào là sự thất bại chứ?” CÚ XOAY CHUYỂN CỦA NAM THẦN “MẤT VỊ” Trong khi Akane đang bối rối nhìn chiếc bánh cứng như đá của mình, Ren bỗng khựng lại. Với bộ não xử lý 120% công suất, cậu nhận ra ngay sự bất thường: Cậu không còn cảm nhận được bất cứ mùi vị gì trong khoang miệng. Liếc nhìn ánh mắt đầy vẻ chờ đợi của Kaito, Ren lập tức hiểu ra đây chính là trò ma mãnh của kẻ thù. Thay vì tức giận, một kế hoạch “làm màu” kinh điển nảy ra trong đầu cậu. Ở góc phòng, một bạn nữ sinh nhút nhát đang thút thít khóc. Trước mặt cô là chiếc bánh chiffon bị xẹp lép, cháy xém một bên và trông cực kỳ tệ hại. Những người bạn cùng nhóm của cô đang không ngừng chế giễu: “Trời đất, ăn cái này chắc đi cấp cứu mất!”, “Đúng là đồ vô dụng!”. Ren mỉm cười, một nụ cười ấm áp đến mức tỏa ra hào quang. Cậu lướt qua Kaito như thể cậu ta là không khí, tiến thẳng đến chỗ cô gái nhỏ. Trong sự ngỡ ngàng của cả lớp, Ren cầm lấy chiếc bánh dở tệ kia, bẻ một miếng lớn và đưa vào miệng. Vì đã bị tước đoạt vị giác, Ren không hề cảm nhận được vị đắng ngắt của lớp vỏ cháy hay mùi khét nồng nặc. Cậu nhai một cách chậm rãi, gương mặt hiện lên vẻ thư thái, bình thản như đang thưởng thức món bánh ngon nhất thế gian. Cậu nhẹ nhàng nói, giọng trầm ấm vang vọng khắp phòng bếp: — “Ai cũng có những lần thất bại đầu tiên. Đừng vì một chiếc bánh chưa hoàn hảo mà phủ nhận toàn bộ sự cố gắng của người khác. Chúng ta đánh giá một món ăn không chỉ qua hương vị trên đầu lưỡi, mà còn qua tâm huyết mà người làm đã gửi gắm vào đó.” Cậu nhìn vào đôi mắt đang nhòe lệ của cô gái, tiếp tục ăn thêm một miếng nữa: — “Thực sự rất ngon. Nó có vị của sự chân thành. Đừng khóc nữa nhé.” Cả lớp học như bị “hóa đá”. Cô gái nhỏ rớt nước mắt vì lần đầu tiên có người công nhận mình. Những học sinh vừa chế giễu cô bỗng thấy hổ thẹn vô cùng. Hình ảnh Ren ăn chiếc bánh cháy với vẻ mặt hạnh phúc đã trở thành một biểu tượng của sự bao dung tuyệt đối. SỰ THẤT BẠI CỦA KẺ TƯỚC ĐOẠT Kaito đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt trắng bệch vì kinh ngạc. Cậu ta vốn định dùng năng lực tước đoạt để Ren phải nếm cái vị kinh tởm của chiếc bánh mình làm ra, nhưng không ngờ Ren lại dùng chính sự “mất vị” đó để biến mình thành một vị thánh. Để kết thúc màn kịch, Ren quay lại bàn mình, cầm chiếc bánh “thảm họa” của chính mình lên nếm thử. Dù chiếc bánh đắng ngắt và dở tệ đến mức nào đi chăng nữa, Ren vẫn giữ vững gương mặt thiên sứ, gật đầu mỉm cười với mọi người. Đám đông xung quanh bắt đầu vỗ tay cuồng nhiệt: “Takeda-kun thật phi thường!”, “Anh ấy không màng đến hương vị, chỉ trân trọng nỗ lực! Đúng là Nam thần của lòng tôi!” Tiếng tăm của Ren một lần nữa bùng nổ, vượt xa cả màn trình diễn làm bánh xuất sắc của Kaito. Kaito tức đến run người nhưng không thể làm gì được, vì chính cậu ta là người đã tước đi vị giác của Ren, gián tiếp giúp cậu bạn “diễn” màn kịch hoàn hảo này mà không bị lợm giọng. Sau giờ học, Akane thu dọn đồ đạc, đi ngang qua Ren và thầm thì: — “Diễn tốt đấy, Takeda-kun. Nhưng tôi biết thừa là cậu chẳng thấy vị gì đâu.” Ren khẽ nháy mắt, nụ cười xảo quyệt hiện lên trong tích tắc rồi biến mất: — “Cảm ơn cậu đã tước đoạt vị giác giúp tôi nhé, Kujou-kun. Chiếc bánh của bạn học kia thực sự... nhìn thôi cũng đủ biết là cực hình rồi.” Đêm hôm đó, trong khi cô gái nhỏ kia ngủ ngon với sự tự tin mới, thì Kaito lại trằn trọc trong tức giận, còn Ren thì âm thầm pha một ly trà đậm để rửa sạch cái “dư vị ảo” của buổi học làm bánh đầy sóng gió.