Chapter 3:

CHƯƠNG 3: BUỔI CÂU CÁ "BẤT ỔN" VÀ NỖI ÁM ẢNH MANG TÊN CHIẾC CẦN CÂU

Nữ Hoàng Băng Giá Và Nam Thần Làm Màu: Cuộc Chiến Không Hồi Kết


CHƯƠNG 3: BUỔI CÂU CÁ "BẤT ỔN" VÀ NỖI ÁM ẢNH MANG TÊN CHIẾC CẦN CÂU Ngay khi bóng dáng khổng lồ của ông Takeda Masao biến mất sau làn khói tàu, Ren lập tức cởi bỏ lớp mặt nạ "con ngoan trò giỏi". Cậu phi như bay đến dinh thự Minamoto, lồng ngực tràn đầy khí thế của một kẻ vừa giành được tự do. Thế nhưng, trái với dự đoán về một trận "long trời lở đất", Akane hôm nay lại xuất hiện với một bộ váy dã ngoại nhẹ nhàng và hai chiếc cần câu trúc trên tay. Cô khẽ nghiêng đầu, nụ cười có chút lém lỉnh hiếm thấy: — "Hôm nay không đánh nhau. Đi câu cá với tôi ở hồ sau núi đi." Trên đường đi, Ren không ngừng hoa tay múa chân kể về "nỗi khổ" của mình: — "Này Akane! Cậu không biết đâu, bố tôi đúng là một con quái vật thực sự! Cứ mỗi lần ông ấy nhìn là tôi cảm giác như trọng lực tăng gấp mười lần ấy. Nhưng mà này... đó là do tôi nhường thôi nhé! Chỉ cần tôi dùng hết sức, 'Vay mượn tương lai' ở mức tối đa, chắc chắn tôi sẽ thắng cả ông ấy... và cả cậu nữa!" Akane chỉ mỉm cười, đôi mắt hổ phách khẽ nheo lại đầy ẩn ý. Cô không tranh cãi, vì cô biết cái "sự huyễn" đó chính là thứ khiến Ren trở nên thú vị. Đến bờ hồ, một khung cảnh đối lập hiện ra: Bên trái: Akane ngồi xếp bằng, lưng thẳng tắp. Một tay cầm cần câu, một tay cầm cuốn sách dày cộm. Cô tĩnh lặng như một bức tượng ngọc bích, hòa mình vào thiên nhiên. Bên phải: Ren ngồi xổm trên một tảng đá. Cậu hết gãi đầu lại đến gãi tai, chân tay ngứa ngáy như có kiến bò. Với một thiếu chủ tộc Takeda vốn mang dòng máu chiến binh náo động, việc ngồi yên 30 phút chẳng khác nào một hình phạt tra tấn. "Aaaa! Chịu hết nổi rồi!" Ren bật dậy, ném phắt cái cần câu xuống cỏ. Cậu kích hoạt linh lực, định lao vào tấn công Akane để giải tỏa cơn khát chiến đấu: — "Tiếp chiêu này, Akane! Đừng có ngồi đó đọc sắ..." Nhưng ngay khi nắm đấm của Ren chuẩn bị vung lên, cậu bỗng khựng lại. Từ phía lùm cây xa xa, bóng dáng của hai ông chú vệ sĩ (vệ sĩ nhà số 1 và số 2) đang lù lù xuất hiện, tay cầm chai rượu, mắt đảo qua đảo lại như đang tìm kiếm đối tượng để "giáo huấn". Sắc mặt Ren chuyển từ đỏ sang trắng bệch trong vòng một giây. Cậu lập tức thu hồi linh lực, cúi người nhặt chiếc cần câu lên, ngồi xuống vị trí cũ và giả vờ chăm chú nhìn vào mặt hồ như thể mình là một cao nhân câu cá lâu năm. Akane vẫn không ngước mắt khỏi trang sách, nhưng khóe môi cô khẽ cong lên một cách gian xảo: — "Sao thế? Cá cắn câu à, Takeda-san?" Ren lầm bầm trong họng, mồ hôi hột chảy dài: — "Ừ... cá... cá mập cắn câu... Phiền phức thật mà!" Hai ông chú vệ sĩ liếc nhìn nhau, gật gù: "Đấy, trẻ con phải điềm tĩnh thế chứ," rồi lại lôi nhau đi uống rượu tiếp. Ren thở phào nhẹ nhõm, thầm thề rằng lần sau phải chọn chỗ nào không có bóng dáng người lớn mới được CHƯƠNG 4: CÔNG THỨC NẤU ĂN CỦA QUÂN VƯƠNG VÀ KẾT CỤC "THAN HÓA" Akane vẫn thản nhiên lật trang sách, nhưng ngón tay cô khẽ chạm vào một sợi dây cước mảnh tàng hình giăng dưới lớp cỏ. XOẸT! Ren vừa kích hoạt "Vay mượn tương lai", linh lực đỏ rực bao quanh người chưa kịp bùng phát thì... PHỰT! Một chiếc bẫy thòng lọng được tính toán quỹ đạo chính xác đến từng milimet đã thắt chặt lấy cổ chân cậu, kéo tuột Ren lên cao, treo lơ lửng như một cái kén tằm khổng lồ giữa không trung. "N-Này! Akane! Cậu chơi xấu!" – Ren gào lên, mặt đỏ tía tai vì bị treo ngược. Akane gấp sách lại, đứng dậy với một vẻ mặt tỉnh bơ không tì vết. Cô tiến lại gần, khẽ tung một cú đá xoáy đầy thanh lịch vào cái "kén" Ren. VÚT! Chàng thiếu chủ nhà Takeda bay một đường cong hoàn mỹ ra tận giữa hồ. TÕM! Dưới làn nước sâu, Ren đang định trồi lên mắng vốn thì bỗng thấy một cái bóng đen khổng lồ. Đó là một con cá trê quái vật, to bằng ba người trưởng thành cộng lại! Sẵn cơn giận, cậu túm lấy đuôi con cá, dùng sức mạnh tương lai lôi xềnh xệch nó lên bờ. Khi Ren ướt sũng, xách con cá khổng lồ đi lên, Akane lại trưng ra bộ mặt ngây thơ tột cùng, nghiêng đầu hỏi: — "Ơ? Takeda-kun thích bơi lội đến thế cơ à? Lại còn mang cả 'quà tặng từ thủy thần' về nữa?" Ren tức đến xì khói đầu, định lao vào "tính sổ" thì Akane giơ tay ngăn lại: — "Dừng lại. Tôi đói rồi. Chúng ta sẽ nấu con cá này. Cậu đi kiếm củi, tôi sẽ nướng." BỮA TIỆN SAI SỐ 100 LẦN Hai đứa trẻ của hai dòng họ lớn, vốn chỉ quen với việc được phục vụ tận răng, giờ đây đối mặt với thử thách sinh tồn. Akane mở cuốn sách tri thức ra, đẩy gọng kính, giọng nói đầy quyền uy: — "Đừng lo. Mọi thứ trên thế giới này đều vận hành theo công thức. Chỉ cần làm đúng quy trình, kết quả sẽ là tuyệt đối." Cô nhớ lại kiến thức về nhiệt học và nấu ăn cơ bản: Một con cá bình thường nặng 500g cần nướng trong 15 phút với ngọn lửa vừa. Akane nhìn con quái vật khổng lồ trước mặt, bộ não thiên tài bắt đầu nhảy số: — "Con cá này to gấp 100 lần con cá bình thường. Vậy theo logic toán học, chúng ta chỉ cần tăng ngọn lửa lên 100 lần và thời gian nướng cũng phải kéo dài thêm 100 lần!" Ren nghe thấy rất có lý, lập tức vận sức mạnh "Vay mượn tương lai" để thổi bùng ngọn lửa lên như một cái lò luyện kim. Sức nóng khủng khiếp tỏa ra khiến cả khu rừng khô héo, còn Akane thì đứng quan sát đồng hồ với sự chính xác của một nhà khoa học. Kết quả? Sau 1500 phút (theo lý thuyết của Akane), ngọn lửa thiêu rụi mọi thứ. Khi lửa tắt, trước mặt hai vị thiên tài không phải là món cá nướng thơm lừng, mà là một khối than đen xì, cứng hơn cả kim cương. Akane nhìn khối than, rồi nhìn cuốn sách, khẽ lầm bầm: — "Có vẻ... biến số về diện tích bề mặt và sự truyền nhiệt đã không được tính đến trong công thức cơ bản." Ren thở dài, bụng kêu rột rột vang cả bờ hồ. Hai đứa lủi thủi đi về trong hoàng hôn, bụng đói meo nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt sang chảnh của quý tộc. — "Này Akane... lần sau để tôi đi mua bánh mì kẹp nhé?" — "Im đi, Ren. Đó là tại củi của cậu không đạt chuẩn chất lượng đấy."