Chapter 2:

HẬU TRƯỜNG NHÀ TAKEDA: KHI CÁC "HUYỀN THOẠI" DẠY CON

Nữ Hoàng Băng Giá Và Nam Thần Làm Màu: Cuộc Chiến Không Hồi Kết


HẬU TRƯỜNG NHÀ TAKEDA: KHI CÁC "HUYỀN THOẠI" DẠY CON
Trong khi tiểu thư Akane nhà Minamoto đang thẩn thờ bên chiếc ghế đá, thì tại dinh thự Takeda, một "trận chiến" khác đang nổ ra ngay trên bàn ăn.
Ren hào hứng vừa và cơm vừa kể:
— "Mẹ ơi, con gặp được một đứa con gái nhà Minamoto! Cô ấy mạnh khủng khiếp luôn! Con định đấm cho một phát nhưng mà bị cô ấy chém bay màu. Mai con nhất định phải tới tìm cô ấy lần nữa, vì đấm nhau là cách nhanh nhất để làm bạn mà!"
Mỗi câu nói của Ren rơi xuống như một giọt dầu vào lửa. Trên trán mẹ cậu — Takeda Shizuka (xuất thân từ dòng họ trí tuệ Hiyori) — những dấu "X" đỏ của sự tức giận nổi lên dày đặc.
VỤT!
Chưa kịp để Ren nói hết câu, luồng áp lực kinh hồn bạt vía tỏa ra từ người bà. Shizuka kích hoạt đồng thời hai loại sức mạnh: Ánh sáng đỏ của "Vay mượn tương lai" tộc Takeda và ánh sáng trắng của "Kiểm soát sinh học" tộc Hiyori. Bà ép cơ thể tự tiết ra Adrenaline và các chất kích thích thần kinh, đẩy khả năng tập trung lên mức 120% — vượt xa giới hạn 80% của người thường.
— "Ren... Con có biết Minamoto là ai không mà đòi 'đấm'?"
Thấy "biến" lớn, Ren lập tức bật chế độ sinh tồn. Cậu không dùng sức mạnh để đánh lại mẹ, mà dùng Trí tuệ siêu việt để ép bộ não tiết ra nước mắt ngay lập tức mà không cần cảm xúc. Đôi mắt cậu long lanh, mặt mũi mếu máo giả bộ đáng thương:
— "Con... con sai rồi mẹ ơi! (Dù con cũng chẳng biết sai chỗ nào nhưng khóc trước đã!)"
Nhìn đứa con trai quỳ sụp xuống với "tuyệt chiêu" nước mắt cá sấu, bà Shizuka khựng lại, ánh sáng đỏ trắng dần tắt đi. Bà thở dài, định bụng bỏ qua vì thương con...
CẠCH.
Tiếng cửa mở vang lên trầm đục. Một bóng đen khổng lồ bao trùm lấy cả căn phòng. Takeda Masao — bố của Ren — đã trở về. Với chiều cao 2 mét và đôi mắt nghiêm nghị có những tia đỏ rực của một chiến binh đã qua trăm trận, ông đứng đó như một ngọn núi vững chãi.
Bố không dùng ánh sáng màu mè, không gào thét. Ông chỉ trầm giọng hỏi một câu khiến không khí đông đặc lại:
— "Đang làm cái gì mà ồn ào thế?"
Ngay lập tức, "thiếu chủ" Ren lặn mất tăm, chui tọt ra sau lưng mẹ để trốn. Cậu biết thừa mẹ dù giận nhưng vẫn thương mình, chứ rơi vào tay bố thì "quy tắc chiến binh" của ông sẽ khiến cậu nằm giường cả tháng. Lợi dụng lúc mẹ đang đứng ra nói chuyện với bố để làm dịu tình hình, Ren lén lút chuồn thẳng về phòng, khóa chặt cửa.
Và đó là lý do suốt 2 tuần qua, chiếc ghế đá nhà Minamoto vắng bóng "kẻ phá rối". Đơn giản vì Ren đang bị "quản chế" bởi ông bố khổng lồ, không dám ho he ra khỏi nhà một bước vì sợ bị bố cho ăn "thiết quyền".