Chapter 3:

CHƯƠNG 5: NHÀ BẾP RỰC LỬA VÀ CƠN GIẬN CỦA NHỮNG NGƯỜI BẢO VỆ

Nữ Hoàng Băng Giá Và Nam Thần Làm Màu: Cuộc Chiến Không Hồi Kết


CHƯƠNG 5: NHÀ BẾP RỰC LỬA VÀ CƠN GIẬN CỦA NHỮNG NGƯỜI BẢO VỆ Suốt một tuần ròng rã, dinh thự tộc Minamoto (Số 1) bao trùm bởi một mùi thơm ngào ngạt của cá nướng. Akane đã chính thức “bế quan tỏa cảng” trong nhà bếp. Cô gạt bỏ những cuốn sách kinh tế sang một bên, thay vào đó là tạp dề và đôi mắt hổ phách rực cháy quyết tâm phục thù khối than đen tuần trước. Cô học say sưa đến mức quên cả thời gian, ép những đầu bếp giỏi nhất gia tộc phải dạy mình bằng được “chân truyền” nấu cá. Thế nhưng, ở phía bên kia bức tường, Ren lại đang sống trong cực hình. Không thấy “đối thủ” xuất hiện, cậu bồn chồn không yên. — “Akaneiii! Ra đây đấu với tôi đi! Cậu định trốn trong đó tới bao giờ?!” BÙM! Một ngày 23 lần, Ren lao vào như một con thiêu thân và 23 lần bị ông chú vệ sĩ nhà Minamoto dùng “thiết quyền” đánh bay ra khỏi cổng. Đến ngày thứ 7, giới hạn chịu đựng của ông chú vệ sĩ đã cạn sạch. Ông vừa mới rót được chén rượu ngon, định đánh một giấc trưa thì tiếng hét của Ren lại vang lên trên nóc nhà làm ông suýt đổ cả rượu. — “Thằng nhóc ranh! Hôm nay chú mày không xong với ta đâu!” Ông chú vệ sĩ gầm lên, lần này không đẩy nhẹ nữa mà tung ra chiêu thức thật sự, đánh cho Ren bầm dập, đầu sưng như quả ổi. Ông xách cổ cậu thiếu chủ lôi xềnh xệch tới tận cổng nhà tộc Takeda (Số 2) để “mắng vốn”. CUỘC CHẠM TRÁN GIỮA HAI “QUÁI VẬT” Tại cổng nhà Takeda, bà Shizuka (mẹ Ren) bước ra. Bà nhìn đứa con trai mặt mũi sưng vù, rồi nhìn ông vệ sĩ nhà Minamoto. Bà nở một nụ cười vô cùng “duyên dáng”, nhưng khí tỏa ra từ người bà lại khiến không khí xung quanh vặn vẹo. Ánh sáng đỏ của sự Vay mượn tương lai hòa quyện với ánh sáng trắng của Kiểm soát sinh học tạo thành một quầng sáng hồng rực đầy đe dọa. — “Ôi, cảm ơn ông đã đưa nó về... Để tôi ‘chăm sóc’ nó thật kỹ nhé.” Ren nhìn nụ cười của mẹ mà mặt cắt không còn một giọt máu. Cậu cúi gầm mặt, lủi thủi đi vào nhà như một con mèo bị dính mưa, không dám ho he nửa lời. Hình phạt lần này là: Cấm túc tuyệt đối trong 1 tuần! SAI LẦM CỦA THIÊN TÀI Lúc này, tại nhà bếp tộc Minamoto, Akane lau mồ hôi trên trán, nhìn con cá nướng hoàn hảo trên đĩa. Cô tự tin mỉm cười: — “Cuối cùng mình cũng nắm giữ được bí mật của lửa và cá.” Nhưng có một vấn đề mà bộ não thiên tài của cô đã bỏ qua: Cô đang học nấu một con cá thu bé xíu. Trong tư duy của Akane, nấu ăn là một kỹ năng đồng nhất. Cô tin rằng chỉ cần biết nấu “cá”, thì dù là cá lòng tong hay cá voi khổng lồ, quy trình vẫn chỉ là một. Cô không hề biết rằng nếu gặp lại con cá quái vật ngoài hồ kia, công thức nướng 15 phút của cô sẽ chỉ làm ấm được... cái vảy của nó mà thôi. Nữ chính hừng hực khí thế với kiến thức “sai lệch”, Nam chính thì đang bị mẹ phạt quỳ trong phòng. Một tuần nữa trôi qua trong sự chuẩn bị cho một cuộc tái đấu... Mà kết quả chắc chắn sẽ còn “khét” hơn lần trước. CHƯƠNG 6: NĂM HỌC MỚI VÀ CÚ RƠI TỪ TẦNG HAI Sau hai tuần bị “giam lỏng” bởi sự quản chế của phụ huynh và nhà bếp, Ren và Akane bước vào năm học mới với tư cách là những anh chị khóa trên. Akane mang theo bộ mặt “Quân vương” lạnh lùng như thường lệ, dù trong lòng vẫn thầm tiếc nuối vì chưa có dịp đem con cá quái vật ra để thực hành “công thức nấu ăn tuyệt đỉnh” mà mình vừa học được. Về phần Ren, ngay khi vừa đặt chân đến trường, việc đầu tiên cậu làm không phải là chào hỏi bạn bè, mà là lao như một mũi tên đến bảng phân lớp. “CÙNG LỚP RỒI! HAHAHA!” Cái tên Minamoto Akane và Takeda Ren nằm chình ình cạnh nhau ở lớp 2-A. Không chần chừ một giây, Ren phóng thẳng vào lớp. Thấy Akane đang ngồi điềm tĩnh đọc sách bên cửa sổ, cậu không kìm được sự phấn khích: — “AKANEEEE! CHÚNG TA LẠI ĐẤU TIẾP THÔI!” Chưa kịp để Akane phản ứng, Ren đã lao tới ôm chầm lấy eo cô và nhấc bổng lên, quay vòng vòng như một cơn lốc. — “Này! Thả tôi ra! Đồ ngốc Takeda!” Akane bị xoay đến mức trời đất đảo lộn, đầu óc quay cuồng. Trong cơn chóng mặt và tức giận, cô kích hoạt nhãn lực, tìm đúng điểm tựa rồi tung một cú đá bộc phá ngay giữa ngực Ren. RẦM! Sức mạnh của tộc Minamoto không đùa được. Ren bay thẳng qua cửa sổ lớp học, rơi tự do từ tầng 2 xuống bãi cỏ phía dưới. Các học sinh lớp dưới chứng kiến cảnh tượng đó đều há hốc mồm: “Kìa... đó chẳng phải là hai thiên tài của hai đại gia tộc sao?” KHI TIẾNG CHUÔNG LÀ “LỆNH BÀI” MIỄN TỬ Dưới sân trường, Ren lồm cồm bò dậy, tóc tai bù xù, mặt mũi đầy cỏ nhưng đôi mắt rực cháy lửa giận. Cậu vận sức mạnh Vay mượn tương lai, linh lực đỏ rực bốc lên ngùn ngụt. Cậu lấy đà, đạp mạnh vào tường trường học, phóng ngược trở lại tầng 2 như một quả tên lửa. “AKANEEE! CẬU DÁM ĐÁ TÔI À? TIẾP CHIÊU NÀY!!!” Cậu lao vào lớp, nắm đấm đã thủ sẵn, định bụng sẽ cho Akane một vố nhớ đời. Akane cũng đã đứng dậy, tay cầm cây thước dài, ánh mắt “Quân vương” sắc lẹm sẵn sàng nghênh chiến. Cả lớp học nín thở, bầu không khí đặc quánh linh lực... RENGGGGGGG! Tiếng chuông vào học vang lên khô khốc. Đúng lúc đó, cánh cửa lớp mở ra, giáo viên chủ nhiệm bước vào. Nắm đấm của Ren dừng lại cách mũi Akane chỉ vài centimet. Cậu đứng hình, mồ hôi hột chảy dài vì nhớ đến lời dặn của bố: “Làm loạn ở trường để giáo viên gọi về nhà thì con xác định nhé.” Akane khẽ thu thước lại, ngồi xuống chỗ của mình một cách thanh lịch, không quên ném cho Ren một cái nhìn đầy vẻ “bề trên”: — “Vào giờ học rồi, Takeda-kun. Cậu định đứng đó làm hoạt náo viên cho cả lớp à?” Ren tức đến run người nhưng đành thu lại linh lực, lủi thủi đi về chỗ ngồi ngay phía sau Akane, không quên thì thầm: — “Đợi đến giờ ra chơi đi, tôi sẽ khiến cậu phải nấu cá cho tôi ăn để tạ lỗi!” CHƯƠNG 7: LỚP MẶT NẠ HOÀN HẢO VÀ NHỮNG TIẾNG GÀO THÉT BÊN TRONG Giờ ra chơi vừa điểm, không khí trong lớp 2-A lập tức thay đổi. Không còn cảnh tượng nam chính bay khỏi cửa sổ hay nữ chính tung đá bạo lực. Thay vào đó là một khung cảnh đậm chất quý tộc và thanh lịch. Ren ngồi thẳng lưng tại chỗ ngồi của mình. Gương mặt lém lỉnh, tăng động lúc sáng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ ngoài thông minh, điềm tĩnh với nụ cười mỉm đầy lịch thiệp. Cậu đang kiên nhẫn trả lời câu hỏi của một nhóm bạn học về bài giảng vừa rồi. Ánh mắt cậu dịu dàng, phong thái hòa đồng nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định của một “Nam thần” thực thụ. Lúc này, Akane gấp sách lại, đứng dậy và tiến về phía bàn của Ren. Cả lớp bỗng im bặt. “Nữ hoàng băng giá” của tộc Minamoto và “Nam thần ôn hòa” của tộc Takeda sắp tương tác với nhau – đây là khoảnh khắc mà bất cứ ai cũng muốn chứng kiến. Akane đứng trước bàn Ren, giọng nói trong vắt và lạnh lùng: — “Takeda-san, về tài liệu nghiên cứu của câu lạc bộ mà tôi đã đề cập sáng nay, cậu đã xem qua chưa?” Ren ngước lên, ánh mắt cậu phẳng lặng như mặt hồ, không một chút gợn sóng. Cậu khẽ mỉm cười xã giao – nụ cười mà cậu đã luyện tập hàng nghìn lần trước gương: — “Rất xin lỗi Minamoto-san, buổi sáng tôi bận một chút việc cá nhân nên chưa kịp xem. Tôi sẽ phản hồi lại cho cô sau giờ học nhé.” Nói xong, cậu quay lại tiếp tục trò chuyện với những người bạn khác, hoàn toàn làm lơ Akane một cách lịch sự nhưng đầy xa cách. THẾ GIỚI NỘI TÂM: SÓNG NGẦM TRONG ĐẦU REN Bên ngoài, Ren trông như một quý ông hoàn hảo, nhưng sâu bên trong não bộ, “vùng trí tuệ siêu việt” của cậu đang gào thét dữ dội: “CÁI GÌ MÀ TÀI LIỆU NGHIÊN CỨU?! ĐỒ NỮ HOÀNG BĂNG GIÁ! CẬU VỪA ĐÁ TÔI BAY KHỎI TẦNG 2 ĐẤY CÓ BIẾT KHÔNG? TÔI MUỐN ĐẤM VÀO CÁI BẢN MẶT ĐIỀM TĨNH ĐÓ CỦA CẬU NGAY LẬP TỨC! TRẢ LẠI CHIẾC KÍNH CHO TÔI!!! ĐỢI ĐI, HẾT GIỜ HỌC RỒI BIẾT TAY TÔI!” Dù trong lòng đang điên cuồng muốn kích hoạt “Vay mượn tương lai” để thổi bay cái bàn, nhưng cơ thể Ren vẫn đứng im, tay vẫn cầm bút ghi chép một cách thanh lịch. Cậu phải giữ đúng lễ nghi của tộc Takeda trước mặt thiên hạ. Trong khi đó, Akane nhìn cái vẻ “giả tạo” của Ren mà trong lòng không khỏi buồn cười. Cô không cần phải diễn, vì bản chất của tiểu thư Minamoto vốn dĩ đã là sự lạnh lùng quyền quý. Cô biết thừa anh chàng đang ức chế đến mức nào, và sự “làm lơ” của Ren thực chất chỉ là cách cậu ấy cố gắng giữ cho nắm đấm của mình không vung ra giữa lớp học. Cô khẽ xoay người bước đi, tà váy đồng phục lay động nhẹ nhàng. Akane thầm nghĩ: “Diễn giỏi lắm, Takeda-kun. Để xem tối nay khi ở bờ hồ, cậu còn giữ được cái bộ mặt ‘Nam thần’ này bao lâu.” CHƯƠNG 8: MẶT NẠ CỦA THIÊN TÀI VÀ SỰ KIỆT SỨC SAU GIỜ HỌC Tiếng chuông tan học vừa dứt, Akane thu dọn sách vở một cách khoan thai. Cô lướt qua bàn của Ren, khẽ liếc nhìn anh chàng đang bị một đám đông vây kín. Cô không nói gì, chỉ để lại một mùi hương thanh khiết của hoa tuyết rồi biến mất sau cánh cửa lớp. Cô biết, “trận chiến” thực sự của Ren bây giờ mới bắt đầu. Khác với Akane vốn được quyền lạnh lùng, Ren mang trên vai trọng trách ngoại giao của tộc Takeda. Xung quanh cậu lúc này là con em của các tập đoàn tài phiệt và những võ đường danh giá. “Takeda-kun, cậu nghĩ sao về biến động thị trường tuần tới?” “Ren-san, kỹ thuật rút kiếm của cậu ở buổi tập sáng nay thật tuyệt vời, cậu có thể chỉ dẫn thêm không?” “Thiếu chủ, bố tôi gửi lời chào đến ngài...” Đứng trước vòng vây đó, Ren kích hoạt Huyết kế Hiyori từ dòng máu của mẹ. Ánh sáng trắng mờ ảo hiện lên trong đáy mắt. Bộ não cậu bắt đầu rung động, đẩy khả năng xử lý tình huống lên mức 120%. Trong nháy mắt, thế giới xung quanh cậu như chậm lại và tách ra thành các luồng thông tin riêng biệt. Ren có thể cùng lúc lắng nghe 4 người nói chuyện ở 4 hướng khác nhau. Cậu xoay người, môi nở nụ cười ôn hòa, trả lời người thứ nhất về kinh tế, gật đầu với người thứ hai về võ thuật, và dùng ánh mắt tinh tế để phản hồi người thứ ba. Từng câu chữ phát ra đều sắc sảo, lịch thiệp và vô cùng thông minh. Đám đông xung quanh trầm trồ: “Đúng là Nam thần nhà Takeda, trí tuệ này thực sự không thuộc về người thường!” Dù trong thâm tâm Ren đang gào thét: “CÁC NGƯỜI CÓ THỂ ĐỂ TÔI YÊN ĐỂ TÔI ĐI ĐUỔI THEO AKANE KHÔNG?! TÔI CÒN NHIỀU NỢ PHẢI ĐÒI LẮM!”, Nhưng vẻ mặt cậu vẫn không hề biến sắc. Cậu tận hưởng sự ngưỡng mộ này một cách “làm màu” nhất có thể. SỰ SỤP ĐỔ SAU CÁNH CỬA XE Phải mất gần một tiếng đồng hồ, Ren mới thoát khỏi những lời mời gọi và bước chân vào chiếc xe Limousine của gia đình đang đợi sẵn ở cổng trường. CẠCH. Cánh cửa xe vừa đóng lại, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, luồng ánh sáng trắng trong mắt Ren vụt tắt. Toàn bộ sự kiệt sức ập đến như một cơn thủy triều. Bộ não vừa hoạt động quá công suất khiến cậu cảm thấy đầu đau như búa bổ. Ren đổ ập người xuống chiếc ghế sofa êm ái, hơi thở dồn dập, mồ hôi thấm đẫm vầng trán. Sự năng động, lầy lội và vẻ nam thần biến mất, chỉ còn lại một cậu thiếu niên đang rã rời vì “ép xác”. Cậu lầm bầm trong cơn mê mệt, tay đấm nhẹ vào thành ghế: — “Chết tiệt... Cái năng lực kiểm soát não bộ này... mệt quá... Này Akane, hôm nay... tạm tha cho cậu đấy. Đợi đấy... ngày mai tôi sẽ báo thù... chắc chắn...” Chưa nói dứt câu, Ren đã chìm vào giấc ngủ sâu để bù đắp cho lượng năng lượng đã tiêu biến. Chiếc xe lướt đi trong đêm, chở theo một vị thiếu chủ đang “ngất ngư” vì tội vừa muốn làm người thừa kế hoàn hảo, vừa muốn làm một “báo thủ” học đường.