CHƯƠNG 9: PHI VỤ ĐỘT NHẬP “XU CÀ NA” VÀ NỤ CƯỜI CỦA NỮ HOÀNG
11:00 đêm. Dinh thự tộc Minamoto chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Một bóng đen nhỏ bé, trùm kín từ đầu đến chân bằng bộ đồ đen tuyền, đang lén lút trèo qua hàng rào cao ngất. Đó chính là Ren. Dù cả ngày đã mệt lử vì “làm màu” ở trường, nhưng cứ nghĩ đến cú đá bay từ tầng 2 của Akane là máu nóng trong người cậu lại sôi lên.
“Hừ, quân tử trả thù không đợi ngày mai! Akane, cậu tiêu đời rồi!” – Ren lầm bầm, tay chân nhanh thoăn thoắt bò sát vách tường để tiến về phía ban công phòng nữ chính.
Thế nhưng, ngay khi ngón tay cậu vừa chạm vào gờ đá của cửa sổ, một luồng sát khí đặc quánh từ phía sau khiến sống lưng Ren lạnh toát. Cảm giác như có một ngọn núi khổng lồ vừa đổ ụp xuống sau lưng. Một bàn tay to lớn, thô ráp bóp chặt lấy cổ áo cậu nhấc bổng lên.
— “Nhóc con... đêm hôm khuya khoắt, mày mặc đồ ăn trộm định lẻn vào đây làm gì?”
Giọng nói trầm đục, đầy sự bất lực xen lẫn tức giận của ông chú vệ sĩ vang lên. Ren mếu máo quay lại, định dùng cái lưỡi “Nam thần” để giải thích là “đi thăm bạn”, nhưng nhìn bộ đồ đen trùm kín đầu của mình, cậu biết là có giải thích bằng trời cũng không xong. Ông chú vệ sĩ nở một nụ cười “tàn nhẫn”, bẻ khớp tay rắc rắc.
BỊCH! CHÁT! BỐP!
Những tiếng đánh đập vang dội cả một góc sân. Trên tầng hai, Akane đang vén rèm cửa sổ nhìn xuống. Chứng kiến cảnh “báo thủ” nhà Takeda bị vệ sĩ nhà mình quay như dế, cô không còn giữ được vẻ lạnh lùng thường ngày nữa. Akane ôm bụng cười lăn lộn trên giường, cười đến mức ngã nghiêng ngã ngửa, nước mắt trào ra. Cô biết thừa cái tính “thù dai” của Ren, nhưng không ngờ cậu ta lại chọn cách đột nhập ngớ ngẩn thế này. Cô cười thỏa mãn rồi chìm vào giấc ngủ với suy nghĩ:
“Ngày mai chắc chắn sẽ còn thú vị hơn nữa.”
LỚP MẶT NẠ “CÔNG TỬ” VÀ HÌNH PHẠT MỚI
Kết cục của phi vụ đột nhập là Ren lại bị ông vệ sĩ xách cổ lôi về tận nhà Takeda để “giao nộp”. Và tất nhiên, một tuần cấm túc nữa lại bắt đầu! Tuy nhiên, lần này “nghiêm khắc” hơn: Cậu vẫn được đi học để giữ danh dự dòng họ, nhưng cứ tan học là phải có xe đón thẳng về nhà, không được lảng vảng bên ngoài dù chỉ một giây.
Sáng hôm sau, tại lớp 2-A.
Ren bước vào lớp với phong thái đĩnh đạc, áo quần phẳng phiu, gương mặt điềm tĩnh không một chút tì vết (nhờ khả năng phục hồi thần sầu của tộc Takeda). Khi đi ngang qua bàn của Akane, cậu khẽ cúi đầu chào một cách lịch thiệp, ánh mắt lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
— “Chào buổi sáng, Minamoto-san.”
Cậu đóng vai “người lạ” hoàn hảo đến mức các bạn cùng lớp đều ngưỡng mộ sự chuyên nghiệp của hai thiên tài. Thế nhưng, chỉ có Akane mới nhìn thấy đôi bàn tay đang nắm chặt đến run rẩy của Ren dưới gầm bàn.
Ren ngồi xuống chỗ của mình, bộ não 120% công suất lại bắt đầu gào thét:
“CƯỜI! CẬU VỪA CƯỜI TÔI ĐÚNG KHÔNG?! TÔI THẤY CẬU VÉN RÈM CỬA RỒI NHÉ! ĐỢI ĐẤY, 1 TUẦN CẤM TÚC NÀY QUA ĐI, TÔI SẼ KHÔNG ĐỘT NHẬP NỮA, TÔI SẼ ĐƯỜNG ĐƯỜNG CHÍNH CHÍNH ĐÁNH BẠI CẬU!!!”
Bên trên, Akane vẫn thản nhiên đọc sách, thỉnh thoảng khẽ nhếch môi. Cuộc đấu trí – hay đúng hơn là cuộc “hành xác” của Ren – lại bước sang một giai đoạn mới đầy cam go.
CHƯƠNG 10: NAM THẦN TOÀN NĂNG VÀ CƠN BÃO TRONG ĐẦU
Tại học viện Shizuoka, ngày hôm nay chính thức trở thành “Sân khấu của Ren”.
Trong tiết Thể dục, khi Ren bước ra sân bóng chuyền, không khí như nổ tung. Cậu tung người lên không trung, cánh tay vung một đường hoàn mỹ.
BÙM!
Quả bóng găm thẳng xuống vạch sân với một tốc độ kinh hoàng. Những tiếng hò reo của các nữ sinh vang dội khắp khán đài. Ren hạ cánh nhẹ nhàng, khẽ vuốt ngược mái tóc đẫm mồ hôi, nở một nụ cười lịch thiệp khiến các bạn nữ xung quanh muốn “tan chảy”.
Đến giờ sinh hoạt lớp, mọi thứ còn ấn tượng hơn. Ren đứng trên bục giảng, điều hành buổi thảo luận một cách trơn tru. Cậu sắp xếp vị trí, phân chia công việc cho từng tổ nhanh và chuẩn xác đến mức các thầy cô giáo đứng ngoài cửa sổ cũng phải gật đầu thán phục:
“Takeda-kun thực sự không có sai sót nào. Một nam thần hoàn hảo đúng nghĩa!”
SỰ THẬT ĐẰNG SAU ÁNH SÁNG TRÍ TUỆ
Thế nhưng, có một thứ mà không ai hay biết. Trong lúc Ren đang viết những dòng chữ ngay ngắn trên bảng, luồng ánh sáng trắng của tộc Hiyori bắt đầu tỏa ra nhè nhẹ quanh người cậu.
Bạn bè nhìn vào thì trầm trồ:
“Nhìn kìa! Takeda-kun chăm chỉ quá, cậu ấy đang vận dụng năng lực dòng họ để chuẩn bị cho tiết học ngày mai sao? Thật là một tấm gương sáng!”
Nhưng thực tế, bên trong bộ não đang chạy ở mức 120% công suất kia, một “trận chiến mô phỏng” đang diễn ra:
“Tăng góc độ đá lên 15 độ... Không, Akane sẽ né được. Dùng dây cước tàng hình? Không, cô ta có nhãn lực Quân vương. Phải có một cách nào đó đánh vào tâm lý... một cách mà cô ta không bao giờ ngờ tới... Một kế hoạch khiến cô ta phải tự nguyện ‘thất bại’!”
Ren lục lại mọi ký ức về Akane, từ thói quen đọc sách, cách cầm tách trà cho đến sở thích nấu cá thảm họa của cô. Cậu tính toán hàng nghìn khả năng, hàng triệu biến số.
Và rồi... Ting!
Một kế hoạch hoàn hảo xuất hiện. Nó không bạo lực, nó cực kỳ “quý tộc” nhưng lại có thể khiến “Nữ hoàng băng giá” phải sụp đổ hình tượng.
Ngay lập tức, Ren nở một nụ cười. Không phải nụ cười xã giao thường ngày, mà là một nụ cười ấm áp, rạng rỡ như ánh nắng ban mai lan tỏa khắp phòng học. Cả lớp như bừng sáng, mọi người ngẩn ngơ trước vẻ đẹp “thiên sứ” này.
Chỉ duy nhất Akane ngồi phía dưới là khẽ rùng mình. Cô gấp cuốn sách lại, đôi mắt hổ phách nheo lại đầy cảnh giác. Cô quá hiểu cái nụ cười đó. Mỗi khi Ren cười kiểu “vô tội” thế này, nghĩa là cậu ta vừa nghĩ ra một trò gì đó cực kỳ phiền phức.
“Cười ấm áp vậy sao?” – Akane thầm nghĩ, tay khẽ siết chặt cây thước.
“Để xem kế hoạch của cậu chịu được mấy giây trước nhãn lực của tôi, Takeda-kun.”
CHƯƠNG 11: CÚ LỪA HOÀN HẢO VÀ ĐÊM TRẮNG CỦA BÁO THỦ
Tại dinh thự Takeda, dù đang bị mẹ cấm túc, Ren vẫn quyết không từ bỏ. Cậu vận dụng năng lực kiểm soát cảm xúc thừa hưởng từ mẹ (tộc Hiyori) để tạo ra một tông giọng nghẹn ngào, đau đớn nhất có thể. Cậu bấm số gọi cho Akane:
— “Giúp... giúp mình với... Akane... mình đang ở khu vườn phía sau... cần cậu gấp...”
Vừa tắt máy, gương mặt đáng thương của Ren biến mất trong tích tắc, thay vào đó là một nụ cười tự tin đến mức “nham hiểm”. Cậu nhanh chóng sắp đặt hiện trường: giả bộ nằm gục dưới gốc cây, quần áo hơi xộc xệch, xung quanh là cái bẫy lưới tàng hình được cải tiến từ thất bại ở hồ cá. Lần này, cậu tin chắc rằng dưới màn đêm và tâm lý hoảng loạn khi thấy bạn mình bị thương, Akane sẽ sập bẫy.
Thế nhưng, Ren không hề biết rằng, ngay trên mái nhà đối diện, Akane đang ngồi vắt vẻo, tay cầm chiếc ống nhòm hồng ngoại nhìn xuống với vẻ mặt không thể nào “tỉnh” hơn. Cô chứng kiến toàn bộ quá trình cậu “diễn” từ lúc gọi điện cho đến lúc nằm xuống rên rỉ.
Akane khẽ nhếch môi, lầm bầm:
“Kế hoạch của cậu logic đấy, nhưng diễn xuất thì hơi quá đà rồi, Takeda-kun.”
Thay vì chạy xuống sập bẫy, cô thản nhiên quay người đi thẳng về phòng, nhảy lên giường và bắt đầu màn cười lăn lộn quen thuộc. Cô cười đến mức phải lấy gối chặn miệng để không làm kinh động đến vệ sĩ. Trong khi đó, ở ngoài vườn, Ren kiên nhẫn nằm đợi... 1 tiếng, 2 tiếng, rồi cả một đêm trắng lạnh lẽo trôi qua mà không có một bóng hồng nào xuất hiện.
SÁNG HÔM SAU: AI MỚI LÀ KẺ CHIẾN THẮNG?
Tại lớp 2-A, Ren bước vào với phong thái “Nam thần” vẫn vô cùng lịch thiệp, nhưng nếu nhìn kỹ, quầng thâm dưới mắt cậu đã bắt đầu lộ rõ sau một đêm thức trắng ngoài vườn.
Cậu tiến lại gần bàn Akane, nở nụ cười ấm áp như ánh mặt trời, giọng nói đầy quan tâm:
— “Minamoto-san, hôm qua cậu không sao chứ? Nếu có chuyện gì cần giúp đỡ, đừng ngần ngại nói với mình nhé. Mình nhất định sẽ giúp cậu hết mình.”
Ren cố tình nhấn mạnh câu cuối như một lời mỉa mai ngầm rằng “tại sao hôm qua cậu không đến”. Cậu đang cố giữ cái thế “kèo trên” của một người tốt bụng bị bỏ rơi.
Akane không ngước mắt khỏi cuốn sách, nhưng khóe môi cô cong lên rõ rệt. Thỉnh thoảng, cô lại lén lướt nhìn xuống điệu bộ “gồng mình” của Ren rồi lại cúi mặt xuống trang sách, vai run bần bật vì cố nhịn cười.
Trong thâm tâm Ren, bộ não 120% lại bắt đầu “cháy máy”:
“CẬU CƯỜI CÁI GÌ?! CẬU BIẾT HẾT RỒI ĐÚNG KHÔNG? TÔI ĐÃ NẰM Ở ĐÓ SUỐT 6 TIẾNG ĐỒNG HỒ, MUỖI ĐỐT MUỐN NÁT CẢ CHÂN MÀ CẬU LẠI Ở NHÀ NGỦ NGON SAO?! ĐỒ NỮ HOÀNG BĂNG GIÁ ĐỘC ÁC!!!”
Màn đối đầu giữa một kẻ “thâm hiểm hụt” và một cô nàng “biết tuốt” khiến bầu không khí trong lớp trở nên cực kỳ căng thẳng… nhưng chỉ với hai người bọn họ.
Please sign in to leave a comment.