CHƯƠNG 16: KHI “HÀNH XÁC” TRỞ THÀNH “HÀNH CƠM”
Sáng hôm đó, thay vì đến trường làm Nam thần, Ren quyết định thực hiện một phi vụ “đào tẩu” để theo dõi Akane. Cậu kích hoạt năng lực Kiểm soát sinh học của tộc mẹ, ép các mạch máu giãn nở khiến toàn thân đỏ rực, mồ hôi vã ra như tắm. Cậu rên rỉ trên giường với vẻ mặt thê lương nhất có thể:
— “Ôi... mẹ ơi... con sốt nặng quá... đầu con như muốn nổ tung rồi, không đi học nổi đâu...”
Bà Shizuka đứng bên cạnh, nhìn đứa con trai đang “diễn sâu” mà trên đầu nổi đầy dấu X giận dữ. Bà quá hiểu cái trò này, định túm cổ lôi đi thì Ren lại giở tuyệt chiêu “ôm gối lăn lộn”, nhất quyết không buông. Cuối cùng, vì bản tính thương con quá đà vốn có, bà thở dài bất lực:
— “Thôi được rồi, nằm yên đó mà nghỉ.”
Ngay khi cánh cửa vừa khép lại, Ren bật dậy như lò xo, cười hố hố:
“Hahaha! Đúng là thiên tài diễn xuất! Akane, đợi đấy, tôi tới đây!”
Cậu nhẹ nhàng trèo ra cửa sổ, phóng lên bức tường bao quanh dinh thự. Nhưng... BỐP! Một cú đá nặng ngàn cân từ ông chú vệ sĩ (người lúc nào cũng túc trực để canh chừng báo thủ) đã tiễn cậu rơi tự do trở lại mặt đất.
Bà Shizuka lù lù xuất hiện với gương mặt tối sầm, xách cổ cậu ném thẳng vào phòng:
— “Đã bệnh thì nằm yên ở đây cho mẹ! Một bước cũng không được rời giường!”
CƠN ÁC MỘNG CỦA KẺ NÓNG NẢY
Với một đứa trẻ mang dòng máu chiến binh Takeda vốn thích hành động hơn suy nghĩ, việc phải nằm im giả bộ bị sốt suốt cả ngày chính là cực hình tàn khốc nhất.
Ren nằm trên giường, chân tay bứt rứt, bộ não 120% bắt đầu chạy loạn xạ vì quá rảnh rỗi. Càng nằm, cậu càng cay cú Akane:
“Tất cả là tại cậu ta! Nếu hôm qua cậu ta không đá mình thì mình đã không phải khổ thế này! Được lắm... 12h đêm nay, mình sẽ trốn qua, dùng lưới trói cô ta lại rồi mang đi thật xa để hỏi tội cho bõ ghét!”
Ren vừa lầm bầm dứt câu, nhiệt độ trong phòng bỗng chốc tụt xuống độ không tuyệt đối.
Từ khe cửa, hai luồng khí tức khủng khiếp phát ra:
Một màu trắng lạnh lẽo của trí tuệ
Và một màu đỏ rực của sự phẫn nộ.
Cánh cửa từ từ mở ra, bà Shizuka đứng đó, đôi mắt rực sáng trong bóng tối như một vị thần hủy diệt.
Bà đã nghe thấy tất cả.
— “Ren... Con định trốn đi đâu? Và định trói... ai?”
Ren đứng hình, mồ hôi hột chảy dài.
Cậu nhận ra mình vừa lỡ lời khai ra “kế hoạch bắt cóc” ngay trước mặt người phụ nữ đáng sợ nhất gia tộc.
Ánh mắt của mẹ lúc này không còn là thương con nữa, mà là ánh mắt của một chiến binh đang chuẩn bị “dạy bảo” đứa con nghịch ngợm.
Cậu nuốt nước bọt cái ực, thầm nghĩ trong lòng:
“Xong đời mình rồi... Akane ơi, nếu tôi có mệnh hệ gì, nhất định hồn ma của tôi sẽ ám cậu suốt đời!”
CHƯƠNG 17: CƠN ĐỊA CHẤN TẠI PHÒNG Y TẾ
Sáng hôm đó, Ren bước vào cổng trường với một phong thái không thể nào “thảm thương” hơn. Gương mặt Nam thần thường ngày giờ đây tái nhợt, đôi mắt trĩu nặng với hai quầng thâm rõ rệt. Khi đám đông fan hâm mộ lo lắng vây quanh hỏi han, cậu chỉ khẽ mỉm cười yếu ớt, giọng nói thào thào đầy đức hạnh:
— “Cảm ơn mọi người... Hôm qua mình có chút bạo bệnh, nhưng vì không muốn bỏ lỡ kiến thức trên lớp nên mình đã cố gắng...”
Thực tế, đầu óc Ren đang quay cuồng như chong chóng. Suốt cả đêm qua, cậu đã phải ngồi bất động nghe bà mẹ Shizuka “giảng đạo” về đạo đức, trách nhiệm và cả danh dự gia tộc. Từng lời trách móc của mẹ cứ như những vòng kim cô siết chặt lấy đại não 120% của cậu.
Suốt các tiết học, vị Nam thần toàn năng vốn hay giơ tay phát biểu giờ đây chỉ ngồi im, đôi mắt nhìn xa xăm vô định (thực chất là đang ngủ gật trong tư thế ngồi). Không khí trong lớp 2-A trở nên nặng nề đến mức cực điểm. Khi một người bạn định đưa cậu xuống phòng y tế, Ren vẫn cố chấp “làm màu” đến hơi thở cuối cùng:
— “Không sao đâu... mình ổn mà... Một chút mệt mỏi vì học tập quá độ không thể đánh bại được ý chí của t...”
RẦM!
Chưa kịp nói hết câu, Ren gục xuống bàn, bất tỉnh nhân sự. Ngay lập tức, một cơn “địa chấn” lan ra toàn trường:
“Nam thần nhà Takeda vì học tập xuyên đêm đến kiệt sức đã ngã xuống ngay trên bục giảng!”
Tin đồn này khiến các thầy cô giáo cảm động rơi nước mắt, còn đám đông học sinh thì càng thêm sùng bái sự nỗ lực kinh hồn của cậu.
LỜI THỀ TRONG PHÒNG Y TẾ
Nửa tiếng sau, tại phòng y tế yên tĩnh.
Ren khẽ mở mắt, nhìn trần nhà trắng toát. Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, cái vẻ tiều tụy biến mất, cậu bật dậy cười hố hố đầy đắc ý:
— “Hehe... Quả nhiên mình là thiên tài! Phen này danh tiếng lại tăng vọt cho xem. Mẹ mà biết mình dùng danh nghĩa ‘học tập’ để che giấu việc bị phạt thì chắc bà cũng phải bái mình làm thầy!”
Nhưng nụ cười của cậu bỗng khựng lại khi nhìn thấy chiếc giường trống bên cạnh.
Cậu nhớ đến Akane.
Dù cơ thể vẫn còn mệt rã rời sau một đêm bị “tra tấn lỗ tai”, nhưng ngọn lửa báo thù trong lòng Ren vẫn cháy rực rỡ hơn bao giờ hết.
Hôm nay là ngày cuối cùng của lệnh cấm túc.
Tự do đang ở ngay trước mắt.
Cậu lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn ngắn gọn nhưng đầy sặc mùi “quyết chiến” cho Akane:
“Ngày mai. Sau giờ học. Cổng trường. Đừng có mà trốn chạy như hôm trước nữa. Tôi sẽ cho cậu thấy sức mạnh thực sự của kẻ đã ‘kiệt sức vì học tập’ này!”
Cất điện thoại, Ren nằm xuống giường, kéo chăn kín đầu. Hôm nay cậu cần nghỉ ngơi thật tốt để hồi phục linh lực. Món nợ cú đá bay từ tầng 2, đêm trắng ngoài vườn muỗi đốt, và cả trận lôi đình của mẹ... tất cả sẽ được tính đủ vào chiều mai.
Trong khi đó, ở lớp học, Akane nhìn tin nhắn điện thoại rồi khẽ nhếch môi. Cô lầm bầm:
— “Kiệt sức vì học tập sao? Takeda-kun, cái tài làm màu của cậu đúng là thuốc chữa không nổi mà.”
Cô thản nhiên xóa tin nhắn, trong lòng đã bắt đầu chuẩn bị một “món quà” bất ngờ khác cho cuộc hẹn ngày mai.
Please sign in to leave a comment.