Chapter 6:

CHƯƠNG 14: CHIẾC MẶT NẠ PHA LÊ VÀ KHOẢNG CÁCH KHÔNG TƯỞNG

Nữ Hoàng Băng Giá Và Nam Thần Làm Màu: Cuộc Chiến Không Hồi Kết


CHƯƠNG 14: CHIẾC MẶT NẠ PHA LÊ VÀ KHOẢNG CÁCH KHÔNG TƯỞNG Khi Ren vừa chỉnh lại cổ áo, định bước ra khỏi góc khuất với vẻ đắc ý, thì một giọng nói trong trẻo nhưng đầy mỉa mai vang lên ngay bên cạnh: — “Cậu diễn tốt ghê, Takeda-kun. Tốt hơn hẳn những gì cậu thường thể hiện với tôi đấy.” Akane đang đứng đó, lưng dựa vào bức tường rêu phong, đôi mắt hổ phách nhìn cậu đầy châm chọc. Cô khẽ bước tới, môi nở một nụ cười tinh quái: — “Nếu bình thường cậu cũng ga lăng thế này, có lẽ tôi đã thực sự rung động rồi chừng.” Bị bắt quả tang ngay tại trận, bộ não 120% của Ren nảy số trong chớp mắt. Cậu không hề lúng túng, không hề đỏ mặt. Thay vào đó, cậu thu lại nụ cười lầy lội, lập tức kích hoạt trạng thái Nam thần tối thượng. Cậu tiến tới một bước, bất ngờ chống cả hai tay lên tường, khóa chặt Akane vào giữa vòng tay mình. Khoảng cách gần đến mức Akane có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát từ áo đồng phục của cậu. Tim cô bỗng hẫng đi một nhịp, đôi mắt vốn điềm tĩnh khẽ dao động. Ren cúi thấp đầu, ghé sát tai cô, giọng nói trầm ấm và dịu dàng như thể có thể hòa tan cả băng tuyết: — “Vậy sao? Tiểu thư Minamoto… cô thực sự muốn được đối xử như thế này sao?” Vẫn là gương mặt hoàn hảo không một tì vết. Vẫn là ánh mắt ấm áp có thể làm tan chảy trái tim bất cứ cô gái nào. Thế nhưng, ngay khi cảm giác xao xuyến ban đầu trôi qua, Akane bỗng rùng mình. Cô nhìn vào đôi mắt ấy — nó rất đẹp, rất hiền lành, nhưng lại trống rỗng. Sự ấm áp đó giống như một bức tranh được vẽ cực kỳ tỉ mỉ nhưng không có linh hồn. Nó không phải là Ren lầy lội hay cằn nhằn mỗi khi bị cô trêu chọc. Đây là một thực thể được vận hành bởi logic và kỹ năng kiểm soát cảm xúc tuyệt đối của tộc Hiyori. Akane cảm thấy một sự xa lạ đến đáng sợ, như thể người đang đứng trước mặt cô không phải là cậu bạn thanh mai trúc mã, mà là một con búp bê pha lê lạnh lùng. Trong đầu Akane vang lên một câu hỏi đầy hoang mang: “Tại sao vậy nhỉ? Tại sao lại xa lạ đến mức này? Chẳng lẽ… cái lớp mặt nạ hoàn hảo đến mức vô hồn này mới chính là con người thật mà cậu ấy luôn che giấu?” Sự chủ động của Akane biến mất. Cô đứng im, hơi thở khẽ khựng lại. Lần đầu tiên, cô thấy mình không thể nhìn thấu được kẻ đang đứng trước mặt. Ren khẽ nhếch môi, vẫn là nụ cười ấm áp đó, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia sắc sảo. Cậu buông tay ra, lùi lại một bước, trở về tư thế lịch thiệp của một quý ông: — “Vào lớp thôi, Minamoto-san. Kẻo mọi người lại hiểu lầm về ‘mối quan hệ’ của chúng ta.” Cậu quay lưng đi trước, để lại Akane đứng đó với một cảm giác hụt hẫng và lạnh lẽo kỳ lạ. CHƯƠNG 15: MÀN TÁI DIỄN THẢM HỌA VÀ CÚ “MARATHON” CHẠY TRỐN Sau giờ học, lớp 2-A chỉ còn lại hai người. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ căn phòng, tạo nên một khung cảnh cực kỳ lãng mạn… ít nhất là theo suy nghĩ của Ren. Cậu tiến lại gần Akane, định bụng sẽ tái hiện lại màn “Kabedon” hồi sáng để một lần nữa nhìn thấy vẻ bối rối của cô. Nhưng vì xung quanh không có ai, chiếc mặt nạ Nam thần của Ren bỗng dưng… bị hỏng. Thay vì ánh mắt ấm áp hòa tan vạn vật, gương mặt cậu lại hiện rõ vẻ xảo quyệt, đôi mắt lấp lánh sự đắc ý vì sắp được báo thù. Cậu chống tay lên tường, nhưng nụ cười lần này lại méo mó một cách nực cười. Akane nhìn thẳng vào gương mặt “gian xảo” đó, cô im lặng hồi lâu. Trong đầu cô không còn sự xa lạ đáng sợ hồi sáng nữa, mà chỉ còn một sự bất lực cùng cực: “À… thì ra đây mới đúng là tên ngốc mình quen. Cái vẻ đáng sợ hồi sáng chỉ là cậu ta đang ‘gồng’ thôi.” Nghĩ là làm, không để Ren kịp thốt ra lời nào, Akane nhấc chân tung một cú đá bộc phá ngay bụng cậu. RẦM! Lại một lần nữa, Ren bay thẳng qua cửa sổ, tiếp đất bằng lưng xuống thảm cỏ tầng 1. Akane không dừng lại để xem cậu có sao không, cô lập tức xách cặp, dùng tốc độ nhanh nhất của dòng họ Minamoto lao thẳng ra cổng trường. Cô thừa hiểu tính nết của tên này: trả thù không đợi ngày mai. Nếu cô ở lại thêm một giây, chắc chắn cậu ta sẽ trèo lên và đấm vào mặt cô cho bằng được. CUỘC ĐUA VỚI THỜI GIAN Ren lồm cồm bò dậy, bụi đất dính đầy tóc, gương mặt méo mó vì giận dữ: — “CÁI ĐỒ NỮ HOÀNG BẠO LỰC KIA! ĐỨNG LẠI CHO TÔI!!!” Cậu vận sức mạnh Vay mượn tương lai, định lao lên “huyết chiến”, nhưng khi cậu chạy ra tới cổng thì chiếc Limousine của nhà Minamoto đã nổ máy, lao đi vun vút như một tia chớp đen. Akane ngồi trong xe, nhìn qua kính hậu thấy bóng dáng Ren đang gào thét giữa sân trường mà không khỏi mỉm cười đắc ý. Cô đã tính toán cả đường chạy trốn để cậu không tài nào đuổi kịp. Ren đứng đó, nắm đấm siết chặt, linh lực đỏ rực bốc lên nghi ngút nhưng chẳng biết trút vào đâu. Cậu lủi thủi bước lên xe nhà mình, gương mặt tối sầm lại. Đêm hôm đó lại là một đêm mất ngủ của thiếu chủ tộc Takeda. Cậu nằm trằn trọc trên giường, đầu óc quay cuồng với hàng nghìn kế hoạch báo thù mới, trong khi trong lòng lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ: Cậu giận vì bị đá… Hay giận vì cô ấy đã nhìn thấu cái bản chất “xảo quyệt” mà cậu dày công che giấu?