CHƯƠNG 1: QUY TẮC CỦA THANH KIẾM GỖ VÀ TRANG SÁCH KINH TẾ (PHIÊN BẢN ANIME PRESENCE)
Nắng chiều nhuộm vàng sân viện của gia tộc họ Minamoto. Akane ngồi đó, lưng tựa vào chiếc ghế bành bọc nhung, một tay cầm cuốn sách dày cộm về kinh tế vĩ mô. Gương mặt cô phẳng lặng, đôi mắt hổ phách chỉ khẽ lướt qua những con số khô khan mà không để lại một chút gợn sóng cảm xúc nào. Sự điềm tĩnh của cô tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, lạnh lẽo, y như một nữ chính anime Kuudere thực thụ.
Ngay phía trên bức tường đá cẩm thạch sát bên cạnh, Takeda Ren đang ngồi xổm, đôi chân trần đu đưa đầy vẻ ngạo nghễ, bản tính hiếu chiến của dòng họ Takeda lộ rõ qua ánh mắt khao khát chiến đấu.
"Lại đọc sách à? Đầu bạn không thấy nặng vì chứa mấy cái chữ đó sao?" — Ren hỏi, giọng nói tràn đầy năng lượng dư thừa.
Akane không ngước mắt, chỉ khẽ gật đầu, sự im lặng của cô càng làm tăng thêm vẻ lạnh lùng và cuốn hút:
"Ừ. Có việc gì không?"
Ren nhảy phắt từ trên tường xuống, đáp đất êm ru ngay sát bên cạnh cô. Thấy cô gái vẫn dán mắt vào trang giấy, sự tò mò trong anh trỗi dậy. Hắn cúi sát mặt mình vào mặt cô, gần đến mức hơi thở nóng của một kẻ mang dòng máu Takeda chạm vào làn da lạnh của cô tiểu thư Minamoto.
"Đang xem cái gì mà chăm chú thế?"
Akane vẫn không hề nao núng. Cô bình tĩnh lật sang trang mới, giọng nói nhẹ bẫng, nhưng lại chứa đựng sự áp chế vô hình khiến người đối diện phải dè chừng:
"Có vẻ gia giáo Takeda không dạy cậu cách giữ khoảng cách tối thiểu khi nói chuyện với con gái nhỉ?"
Ren mặc kệ lời mỉa mai. Hắn híp mắt, thậm chí còn muốn nhảy bổ lên ghế ngồi cạnh cô:
"Tôi muốn chiến đấu! Chân tay tôi đang ngứa ngáy đến mức phát điên đây này."
Akane khẽ nở một nụ cười nhạt, loại biểu cảm duy nhất mà cô dành cho "kẻ hiếu chiến" này, một nụ cười không mang theo chút ấm áp nào:
"Dòng máu của cậu đúng là mang theo tính hung hăng không thể thuần hóa."
Thấy cô vẫn chẳng thèm nhìn mình lấy một lần, Ren bực dọc quàng tay qua vai cô, ghé đầu nhìn vào trang sách:
"Đọc cho tôi nghe với!"
"Sao không tự đọc đi?"
"Chữ nghĩa phiền phức lắm, tôi lười." — Hắn nhe răng cười, vẻ mặt đầy sự vô tư của một kẻ chỉ thích dùng nắm đấm.
Akane khép hờ mắt, đôi môi bắt đầu cất tiếng đọc, nhưng nội dung lại khác hoàn toàn với những biểu đồ kinh tế trên tay:
"Từ thuở xa xưa, Minamoto là gia tộc hùng mạnh nhất. Nhưng cùng thời đó, có một gia tộc Takeda cũng mạnh mẽ không kém. Sau này, Takeda kết hôn với Hiyori, sinh ra một biến thể… vừa có sức mạnh vừa có được một phần trí tuệ siêu phàm…"
Ren lắc đầu nguầy nguậy, cắt ngang:
"Nói dối! Bạn cầm sách kinh tế mà, làm gì có mấy chuyện cổ tích đó!"
Akane gập sách lại, ánh mắt lần đầu tiên nhìn thẳng vào hắn, lạnh lẽo và sắc lẹm, sự trống rỗng trong đôi mắt khiến người ta phải rùng mình:
"Nếu biết là tôi nói dối rồi thì đi giùm cái. Cậu làm loãng bầu không khí của tôi rồi đấy."
Ren nhảy xuống đất, thủ thế:
"Nói nhiều vô ích, chiến đấu đi!"
Hắn lao tới như một cơn lốc, cú đấm xé gió nhắm thẳng vào mặt Akane. Nhưng trong khoảnh khắc đó, kỹ năng "Lạnh lùng quân vương" trong máu cô trỗi dậy.
Akane không hề hoảng sợ, cô nghiêng đầu một nhịp chuẩn xác đến từng milimet khiến cú đấm sượt qua tai.
Nhanh như chớp, cô rút thanh kiếm gỗ giấu sau lưng ghế, vạch một đường xéo sắc lẹm vào không trung.
Chát!
Đầu thanh kiếm dừng lại ngay sát yết hầu Ren.
Chàng trai Takeda hốt hoảng ôm họng, lộn một vòng trên cỏ rồi mới đứng dậy được.
Akane điềm nhiên đặt thanh kiếm lại chỗ cũ, ngồi xuống và mở lại trang sách đang đọc dở.
"Cậu thua rồi." — Cô mỉm cười, một nụ cười đầy sự gian xảo và bề trên, nụ cười của một kẻ luôn nắm thóp đối phương.
Ren nhảy dựng lên, mặt đỏ gay:
"Cậu ăn gian! Tôi chưa chuẩn bị xong mà!"
Akane không đáp.
Cô lại chìm vào thế giới của những con số, để mặc chàng trai Takeda đang thét vì cay cú ngay bên cạnh.
Với cô…
Đây chính là biến số thú vị nhất trong ngày.
HỒI ỨC: GIAO ƯỚC TRÊN BỨC TƯỜNG ĐÁ
Năm đó, tại Học viện sơ trung dành cho giới thượng lưu, có một quy tắc bất biến: Không ai được phép làm phiền không gian riêng của tiểu thư nhà Minamoto.
Minamoto Akane ngồi trên chiếc ghế đá quen thuộc, tay cầm cuốn sách cổ, gương mặt phẳng lặng như mặt hồ mùa thu. Xung quanh cô là một rào cản vô hình của sự lễ phép và sợ hãi. Cho đến khi, một "biến số" xuất hiện từ trên cao.
— "Này! Đọc cái đó có gì vui đâu?"
Akane ngước nhìn. Trên cành cây cổ thụ, một cậu nhóc đang ngồi xổm, đôi mắt sáng rực sự hiếu chiến. Đó là lần đầu tiên có kẻ nói chuyện với cô mà không dùng kính ngữ, không cúi đầu. Cảm giác đó không hề khó chịu, mà lại... khiến cô thấy vui.
Akane khẽ gật đầu, một cái gật đầu cho phép.
— "Ta là Takeda Ren, thiếu chủ nhà Takeda! Tiếp chiêu này!"
Ren lao xuống như một con mãnh thú. Nhưng ngay khi nắm đấm của cậu chỉ còn cách mặt Akane vài milimet, hai bóng đen lao ra. Đó là hai vệ sĩ của hai nhà, những kẻ vốn là bạn nhậu lâu năm. Họ nắm lấy đầu hai đứa trẻ như túm hai con mèo con rồi đẩy mạnh ra hai hướng.
RẦM! Ren cắm đầu vào tường. Trong khi đó, Akane bị đẩy đi nhưng cô khẽ tung người, thực hiện một cú nhào lộn trên không rồi đáp xuống một cách thanh lịch, tà váy thậm chí không hề nhăn nhúm. Hai ông chú vệ sĩ phủi tay, lầm bầm: "Trẻ con không được đánh nhau," rồi kéo nhau đi uống rượu, bỏ mặc hai đứa nhỏ ngơ ngác.
CUỘC TÁI ĐẤU: SỨC MẠNH CỦA QUÂN VƯƠNG
Vài tuần sau, Ren lại xuất hiện, lần này là trên bức tường cao ngất của dinh thự nhà Minamoto. Akane vừa thấy bóng dáng quen thuộc ấy, trái tim vốn băng giá bỗng đập nhanh một nhịp, cô định bước tới chào hỏi thì...
BÙM! Vệ sĩ của cô lại xuất hiện, một cú đẩy sấm sét khiến Ren văng xa hàng chục mét.
Lần này, Ren thực sự giận. Cậu gầm lên, kích hoạt Huyết kế Takeda: Vay mượn tương lai. Toàn thân cậu tỏa ra luồng linh khí rực lửa, mượn sức mạnh của chính mình 10 năm sau để đổi lấy vài phút bộc phát.
Chưa kịp để ông chú vệ sĩ ra tay tiếp, Akane đã bước ra trước, nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay nở trên môi:
— "Để yên đấy! Đây là trận chiến của chúng cháu!"
Akane nhắm mắt lại, kích hoạt Nhãn lực Minamoto: Sự lạnh lùng của Quân vương. Thế giới trong mắt cô bỗng chậm lại, cô nhìn thấu từng sợi cơ đang rung động của Ren, đoán trước được mọi quỹ đạo di chuyển trong 5 giây tới.
Ren lao đến nhanh như một tia chớp, rẽ trái, bật cao, rồi định tung cú đá từ trên không. Nhưng Akane đã đứng sẵn ở điểm rơi. Chỉ trong một khoảnh khắc thanh tao, cô vung kiếm gỗ, một nhát chém chính xác tuyệt đối vào điểm yếu của Ren.
— "Cậu thua rồi, Ren-kun."
Ren chưa kịp quậy tiếp thì một bàn tay to lớn đã xách cổ áo cậu lôi đi. Vệ sĩ nhà Takeda đã đến "thu quân".
— "Buông ra! Tôi còn đánh được! Buông raaaa!" – Ren giãy giụa như một con cá mắc cạn, nhưng không tài nào thoát khỏi vòng tay hộ pháp của ông chú vệ sĩ.
Akane đứng đó, nhìn bóng dáng cậu dần khuất xa sau bức tường, nụ cười vẫn chưa tắt trên môi. Phải mất vài tuần sau đó, "cơn lốc" ấy mới trở lại, nhưng ký ức về nhát chém 5 giây đó đã trở thành một giao ước bí mật giữa hai người.
HẬU TRƯỜNG NHÀ TAKEDA: KHI CÁC "HUYỀN THOẠI" DẠY CON
Trong khi tiểu thư Akane nhà Minamoto đang thẩn thờ bên chiếc ghế đá, thì tại dinh thự Takeda, một "trận chiến" khác đang nổ ra ngay trên bàn ăn.
Ren hào hứng vừa và cơm vừa kể:
— "Mẹ ơi, con gặp được một đứa con gái nhà Minamoto! Cô ấy mạnh khủng khiếp luôn! Con định đấm cho một phát nhưng mà bị cô ấy chém bay màu. Mai con nhất định phải tới tìm cô ấy lần nữa, vì đấm nhau là cách nhanh nhất để làm bạn mà!"
Mỗi câu nói của Ren rơi xuống như một giọt dầu vào lửa. Trên trán mẹ cậu — Takeda Shizuka (xuất thân từ dòng họ trí tuệ Hiyori) — những dấu "X" đỏ của sự tức giận nổi lên dày đặc.
VỤT!
Chưa kịp để Ren nói hết câu, luồng áp lực kinh hồn bạt vía tỏa ra từ người bà. Shizuka kích hoạt đồng thời hai loại sức mạnh: Ánh sáng đỏ của "Vay mượn tương lai" tộc Takeda và ánh sáng trắng của "Kiểm soát sinh học" tộc Hiyori. Bà ép cơ thể tự tiết ra Adrenaline và các chất kích thích thần kinh, đẩy khả năng tập trung lên mức 120% — vượt xa giới hạn 80% của người thường.
— "Ren... Con có biết Minamoto là ai không mà đòi 'đấm'?"
Thấy "biến" lớn, Ren lập tức bật chế độ sinh tồn. Cậu không dùng sức mạnh để đánh lại mẹ, mà dùng Trí tuệ siêu việt để ép bộ não tiết ra nước mắt ngay lập tức mà không cần cảm xúc. Đôi mắt cậu long lanh, mặt mũi mếu máo giả bộ đáng thương:
— "Con... con sai rồi mẹ ơi! (Dù con cũng chẳng biết sai chỗ nào nhưng khóc trước đã!)"
Nhìn đứa con trai quỳ sụp xuống với "tuyệt chiêu" nước mắt cá sấu, bà Shizuka khựng lại, ánh sáng đỏ trắng dần tắt đi. Bà thở dài, định bụng bỏ qua vì thương con...
CẠCH.
Tiếng cửa mở vang lên trầm đục. Một bóng đen khổng lồ bao trùm lấy cả căn phòng. Takeda Masao — bố của Ren — đã trở về. Với chiều cao 2 mét và đôi mắt nghiêm nghị có những tia đỏ rực của một chiến binh đã qua trăm trận, ông đứng đó như một ngọn núi vững chãi.
Bố không dùng ánh sáng màu mè, không gào thét. Ông chỉ trầm giọng hỏi một câu khiến không khí đông đặc lại:
— "Đang làm cái gì mà ồn ào thế?"
Ngay lập tức, "thiếu chủ" Ren lặn mất tăm, chui tọt ra sau lưng mẹ để trốn. Cậu biết thừa mẹ dù giận nhưng vẫn thương mình, chứ rơi vào tay bố thì "quy tắc chiến binh" của ông sẽ khiến cậu nằm giường cả tháng. Lợi dụng lúc mẹ đang đứng ra nói chuyện với bố để làm dịu tình hình, Ren lén lút chuồn thẳng về phòng, khóa chặt cửa.
Và đó là lý do suốt 2 tuần qua, chiếc ghế đá nhà Minamoto vắng bóng "kẻ phá rối". Đơn giản vì Ren đang bị "quản chế" bởi ông bố khổng lồ, không dám ho he ra khỏi nhà một bước vì sợ bị bố cho ăn "thiết quyền".
Please sign in to leave a comment.