Chapter 1:

BUỔI CÂU CÁ "BẤT ỔN" VÀ NỖI ÁM ẢNH MANG TÊN CHIẾC CẦN CÂU

Vị Hôn Phu Của Tôi Là Một Tên Ngáo Đá


Chương 3 BUỔI CÂU CÁ "BẤT ỔN" VÀ NỖI ÁM ẢNH MANG TÊN CHIẾC CẦN CÂU Ngay khi bóng dáng khổng lồ của ông Takeda Masao biến mất sau làn khói tàu, Ren lập tức cởi bỏ lớp mặt nạ "con ngoan trò giỏi". Cậu phi như bay đến dinh thự Minamoto, lồng ngực tràn đầy khí thế của một kẻ vừa giành được tự do. Thế nhưng, trái với dự đoán về một trận "long trời lở đất", Akane hôm nay lại xuất hiện với một bộ váy dã ngoại nhẹ nhàng và hai chiếc cần câu trúc trên tay. Cô khẽ nghiêng đầu, nụ cười có chút lém lỉnh hiếm thấy: — "Hôm nay không đánh nhau. Đi câu cá với tôi ở hồ sau núi đi." Trên đường đi, Ren không ngừng hoa tay múa chân kể về "nỗi khổ" của mình: — "Này Akane! Cậu không biết đâu, bố tôi đúng là một con quái vật thực sự! Cứ mỗi lần ông ấy nhìn là tôi cảm giác như trọng lực tăng gấp mười lần ấy. Nhưng mà này... đó là do tôi nhường thôi nhé! Chỉ cần tôi dùng hết sức, 'Vay mượn tương lai' ở mức tối đa, chắc chắn tôi sẽ thắng cả ông ấy... và cả cậu nữa!" Akane chỉ mỉm cười, đôi mắt hổ phách khẽ nheo lại đầy ẩn ý. Cô không tranh cãi, vì cô biết cái "sự huyễn" đó chính là thứ khiến Ren trở nên thú vị. Đến bờ hồ, một khung cảnh đối lập hiện ra: Bên trái: Akane ngồi xếp bằng, lưng thẳng tắp. Một tay cầm cần câu, một tay cầm cuốn sách dày cộm. Cô tĩnh lặng như một bức tượng ngọc bích, hòa mình vào thiên nhiên. Bên phải: Ren ngồi xổm trên một tảng đá. Cậu hết gãi đầu lại đến gãi tai, chân tay ngứa ngáy như có kiến bò. Với một thiếu chủ tộc Takeda vốn mang dòng máu chiến binh náo động, việc ngồi yên 30 phút chẳng khác nào một hình phạt tra tấn. "Aaaa! Chịu hết nổi rồi!" Ren bật dậy, ném phắt cái cần câu xuống cỏ. Cậu kích hoạt linh lực, định lao vào tấn công Akane để giải tỏa cơn khát chiến đấu: — "Tiếp chiêu này, Akane! Đừng có ngồi đó đọc sắ..." Nhưng ngay khi nắm đấm của Ren chuẩn bị vung lên, cậu bỗng khựng lại. Từ phía lùm cây xa xa, bóng dáng của hai ông chú vệ sĩ (vệ sĩ nhà số 1 và số 2) đang lù lù xuất hiện, tay cầm chai rượu, mắt đảo qua đảo lại như đang tìm kiếm đối tượng để "giáo huấn". Sắc mặt Ren chuyển từ đỏ sang trắng bệch trong vòng một giây. Cậu lập tức thu hồi linh lực, cúi người nhặt chiếc cần câu lên, ngồi xuống vị trí cũ và giả vờ chăm chú nhìn vào mặt hồ như thể mình là một cao nhân câu cá lâu năm. Akane vẫn không ngước mắt khỏi trang sách, nhưng khóe môi cô khẽ cong lên một cách gian xảo: — "Sao thế? Cá cắn câu à, Takeda-san?" Ren lầm bầm trong họng, mồ hôi hột chảy dài: — "Ừ... cá... cá mập cắn câu... Phiền phức thật mà!" Hai ông chú vệ sĩ liếc nhìn nhau, gật gù: "Đấy, trẻ con phải điềm tĩnh thế chứ," rồi lại lôi nhau đi uống rượu tiếp. Ren thở phào nhẹ nhõm, thầm thề rằng lần sau phải chọn chỗ nào không có bóng dáng người lớn mới được