Chapter 11:

CUỘC CHIẾN BẢNG ĐIỂM VÀ NHỮNG “KẺ DỐI TRÁ” THÁNH THIỆN

Vị Hôn Phu Của Tôi Là Một Tên Ngáo Đá


Sau chuỗi thất bại thảm hại từ đào hầm cho đến nhảy dù, Ren nhận ra rằng dùng vũ lực với Akane chẳng khác nào tự sát. Một buổi sáng, cậu ngồi tĩnh lặng tại chỗ ngồi, xung quanh không còn là những chiếc bẫy dây hay kế hoạch đột nhập, mà là một chồng sách dày cộm về vật lý lượng tử và triết học cổ điển. Akane bước vào lớp, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại khi thấy đối thủ truyền kiếp vốn “tăng động” nay lại hóa thành một bức tượng tri thức. Cô lân la lại gần, giọng lạnh lùng nhưng đầy nghi hoặc: — “Này, cậu bị đập đầu vào đâu à? Sao tự nhiên lại đi học chăm chỉ thế?” Ren không ngước mắt, bàn tay vẫn đưa bút ghi chép một cách thanh lịch. Cậu nở một nụ cười ấm áp, gương mặt “công nghiệp” tỏa ra hào quang thánh thiện: — “Học tập là nghĩa vụ cao quý nhất của học sinh mà, Minamoto-san. Cậu cũng nên cố gắng đi, đừng để thời gian trôi qua lãng phí.” Nghe câu nói đó, Akane cảm thấy một luồng điện xẹt qua não. Cay cú. Cực kỳ cay cú! Cô thừa hiểu đây là lời thách thức ngầm: “Tôi sẽ dùng điểm số để đè bẹp cái tôi của cậu”. Akane nở một nụ cười bất chợt, đôi mắt hổ phách lóe sáng: — “Ra là vậy. Cảm ơn lời khuyên ‘chân thành’ của cậu nhé.” MÀN KỊCH TÌNH CẢM VÀ SỰ THẬT ĐẰNG SAU CÁNH CỬA Kể từ hôm đó, một vở kịch lãng mạn nhưng đầy dối trá bắt đầu diễn ra ngay tại lớp 2-A. Giờ ra chơi, Ren nhẹ nhàng đi ngang qua bàn Akane, khẽ đặt lên bàn một hộp trà thảo mộc: — “Minamoto-san, học ít thôi nhé, coi chừng mệt mỏi lại ảnh hưởng đến sức khỏe đấy.” Akane cũng không kém cạnh, cô đáp lại bằng một chai nước khoáng cao cấp: — “Takeda-san cũng vậy, mình thấy cậu thức khuya đọc sách, lo lắng cho cậu quá.” Bạn bè xung quanh nhìn cảnh đó mà không khỏi ngưỡng mộ, ai cũng thầm nghĩ: “Trời ơi, hai thiên tài này đang quan tâm nhau một cách tinh tế quá!” Họ đâu biết rằng, ngay khi vừa bước chân về đến dinh thự của mình, hai con người đó lập tức vứt bỏ lớp mặt nạ. Tại nhà Takeda, Ren vứt tung cặp sách, lao vào phòng học như một con mãnh thú. Cậu kích hoạt năng lực Trí tuệ siêu việt, ép bộ não hoạt động 120% công suất suốt cả đêm, vừa nhai bánh mỳ khô vừa giải hàng nghìn đề toán khó. Tại nhà Minamoto, Akane cũng không hề chợp mắt. Cô dùng nhãn lực Quân vương để đọc lướt hàng trăm trang tài liệu trong vài phút, đôi mắt rực cháy quyết tâm không để tên Nam thần làm màu kia vượt mặt. Sáng hôm sau gặp nhau ở trường, cả hai đều có quầng thâm mờ dưới mắt nhưng vẫn chào hỏi nhau bằng giọng điệu dịu dàng: — “Hôm qua mình chỉ đọc vài trang sách rồi ngủ sớm thôi, cậu cũng vậy chứ?” — “Ừ, mình cũng chỉ xem qua tiêu đề rồi đi nằm ngay.” NGÀY THI ĐỊNH MỆNH VÀ KẾT QUẢ BẤT NGỜ Kỳ thi thử lớn của trường cuối cùng cũng đến. Trong phòng thi, không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở, nhưng Ren và Akane vẫn bình thản đến lạ lùng. Họ là hai người đặt bút xuống đầu tiên và bước ra khỏi lớp khi chỉ mới trôi qua một nửa thời gian. Gặp nhau ở hành lang, xung quanh là đám đông học sinh đang lo lắng, Ren thở dài đầy “khiêm tốn”: — “Ôi, có lẽ lần này mình thi không tốt rồi. Có mấy câu toán mình thực sự không chắc chắn.” Akane cũng lắc đầu, gương mặt thoáng chút buồn bã giả tạo: — “Mình cũng vậy, mình thấy đề lần này lạ quá, chắc điểm sẽ thấp lắm đây.” Đám đông bạn bè lập tức xúm lại an ủi: “Không sao đâu hai bạn, dù điểm có thấp thì vẫn là thiên tài mà!” Nhưng khi bảng điểm điện tử được công bố tại sảnh chính, cả trường lại một lần nữa rung chuyển. Hạng 1: Takeda Ren – 995/1000 điểm. Hạng 2: Minamoto Akane – 994/1000 điểm. Chỉ chênh nhau đúng 1 điểm! Akane nhìn bảng điểm, gương mặt vẫn giữ được sự bình tĩnh lạnh lùng của một tiểu thư: — “Không sao, điểm số cũng chỉ là một phần của thực lực thôi. Mình đã cố gắng hết sức rồi, chúc mừng cậu nhé, Takeda-kun.” Ren khẽ cười, nụ cười hiền hậu không tì vết: — “Mình được điểm cao hoàn toàn là do may mắn thôi, chắc là thần linh thương tình. Bình thường mình không bao giờ đạt được mức này đâu.” NHỮNG TIẾNG GÀO THÉT TRONG NHÀ VỆ SINH Ngay khi dứt lời chào xã giao, Akane lập tức quay người, bước nhanh vào nhà vệ sinh nữ. Vừa khóa trái cửa phòng, gương mặt lạnh lùng sụp đổ hoàn toàn. Cô bắt đầu nhảy nhót lung tung vì tức giận, hai chân dẫm xuống đất kêu lạch bạch như một con vịt đang phát điên. — “CÁI TÊN ĐÁNG GHÉT ĐÓ! 1 ĐIỂM! CHỈ 1 ĐIỂM THÔI SAO?! CẬU TA DÁM NÓI LÀ MAY MẮN À? TÔI SẼ GIẾT CẬU, TAKEDA RENN!!!” – Akane gào thét không thành tiếng trong đầu, mặt đỏ bừng lên vì uất ức. Sau 5 phút xả giận, cô hít một hơi thật sâu, chỉnh lại tóc tai, mở cửa bước ra ngoài với vẻ mặt “Nữ thần băng giá” không chút gợn sóng. Cùng lúc đó, ở nhà vệ sinh nam, Ren cũng đang thực hiện một màn “múa máy quay cuồng” tưng bừng. Cậu vung nắm đấm vào không trung, nhảy cẫng lên vì sung sướng: — “YESSS! THẮNG RỒI! CHIẾN THẮNG LỊCH SỬ! CẢM GIÁC NÀY CÒN SƯỚNG HƠN CẢ KHI VAY MƯỢN TƯƠNG LAI! AKANE, CẬU THẤY CHƯA, TÔI CHÍNH LÀ THIÊN TÀI TOÁN HỌC!” Sau khi ăn mừng điên cuồng xong, Ren cũng nhanh chóng lấy lại phong thái Nam thần ấm áp. Cậu bước ra ngoài, tình cờ gặp Akane ngay tại bồn rửa tay chung. Hai người nhìn nhau qua gương. — “Kì thi sau chúng ta lại cùng cố gắng nhé, Minamoto-san.” – Ren nói, giọng điệu thanh tao. — “Tất nhiên rồi, Takeda-san. Chúc cậu giữ vững được sự ‘may mắn’ đó.” – Akane đáp lại đầy lịch thiệp. Hai con người khiêm tốn, thật thà bước đi trong sự ngưỡng mộ của cả trường, trong khi sâu thẳm trong lòng họ là những ngọn lửa báo thù vẫn đang rực cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.