CHƯƠNG 12: KHI THIÊN TÀI “HÓA THÀNH” VỚI CÔNG THỨC TOÁN HỌC
Giữa tiết học yên tĩnh, tiếng lật sách sột soạt bỗng bị xé toạc bởi một tiếng RẦM! Kinh thiên động địa. Ren đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy với đôi mắt sáng quắc như vừa tìm ra chân lý vũ trụ. Cậu hét lên giữa lớp:
— “THÌ RA LÀ THẾ! HÓA RA LÀ DO CÁI MÁI NHÀ!!!”
Cả lớp 2-A đứng hình mất 5 giây. Cô giáo đang viết bảng rơi cả phấn, mấy chục cặp mắt đổ dồn về phía Ren như nhìn một kẻ vừa trốn trại.
Nhận ra mình vừa lỡ miệng “phơi bày” sự thật về phi vụ thất bại đêm qua, luồng ánh sáng trắng của tộc Hiyori trong mắt Ren giật liên hồi. Chỉ trong 0.5 giây, cậu kích hoạt khả năng kiểm soát cảm xúc tối thượng, khuôn mặt đang hầm hầm giận dữ lập tức “tan chảy” thành một nụ cười ấm áp, hối lỗi và đầy trí thức. Cậu gãi đầu, giọng trầm xuống đầy lịch thiệp:
— “Em... em vô cùng xin lỗi cô và cả lớp. Tại vì em vừa mới giải được một công thức toán học cực kỳ khó mà em đã trăn trở từ tối qua đến giờ. Sự phấn khích hơi quá đà... em xin lỗi ạ.”
Vừa dứt lời, cậu liếc xéo qua Akane một cái sắc lẹm như dao cạo, rồi cúi đầu xin phép cô giáo ngồi xuống. Đám đông xung quanh lại bắt đầu xì xào:
“Trời ơi, Takeda-kun đúng là thánh học tập, ngay cả trong tiết học khác cũng đang giải toán khó. Ngầu quá đi mất!”
SỰ MÉO MÓ SAU VẺ ĐẸP NAM THẦN
Suốt cả ngày hôm đó, Ren vẫn duy trì hình tượng “Nam thần” không tì vết. Cậu vẫn giúp bạn này giảng bài, giúp bạn kia bưng bê, nụ cười vẫn luôn nở trên môi.
Thế nhưng, cứ mỗi lần chỉ còn hai người hoặc mỗi khi Akane lướt qua, “mặt nạ” của Ren lại xuất hiện những vết nứt kinh hoàng.
Chỉ cần Akane khẽ nhích người, Ren lại quay sang với gương mặt méo mó vì giận dữ, răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két.
Cậu lầm bầm trong kẽ răng:
“Mái nhà... cậu dám leo lên mái nhà nhìn lén tôi... đồ nữ hoàng rình mò...”
Nhưng ngay khi có một bạn học khác nhìn vào, cậu lại “bật công tắc” trở về gương mặt thiên sứ trong vòng một nốt nhạc. Sự chuyển đổi trạng thái liên tục này khiến bộ não 120% của cậu bắt đầu có dấu hiệu... quá tải nhiệt.
Về phía Akane, cô vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Thỉnh thoảng, cô lại cố tình lật trang sách thật chậm, để lộ ra nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích. Cô biết rõ Ren đang cay cú đến mức nào khi phát hiện ra kịch bản của mình bị “lộ sáng” ngay từ vòng gửi xe.
Cô viết một mẩu giấy nhỏ, gấp thành hình máy bay rồi nhân lúc giáo viên quay đi, khẽ búng nó rơi ngay ngắn trên bàn Ren.
Trên giấy chỉ vỏn vẹn 4 chữ:
“View mái nhà đẹp lắm.”
Ren nhìn mẩu giấy, mặt đỏ bừng lên như núi lửa sắp phun trào.
Cậu thầm thề:
“Ngày mai... ngày mai nhất định tôi sẽ xây một cái rèm che cả bầu trời để cậu không nhìn thấy gì hết!!!”
CHƯƠNG 13: CHIẾN DỊCH “LÀM MÀU” VÀ CÁI BÓNG TRONG GÓC KHUẤT
Giờ ra chơi, hành lang học viện Shizuka lại chứng kiến màn “tuần du” quen thuộc của Nam thần Ren. Với bộ đồng phục phẳng phiu và phong thái đĩnh đạc, cậu đi qua đi lại dãy hành lang khối dưới đến lần thứ ba. Ánh mắt cậu nhìn xa xăm đầy suy tư, nhưng thực chất tai lại đang vểnh lên để nghe những tiếng xì xào ngưỡng mộ của đám đông.
RẦM!
Đúng như kịch bản “anh hùng cứu mỹ nhân” thường thấy, một cô bé lớp dưới đeo kính cận, đang ôm chồng sách cao quá đầu, va sầm vào lồng ngực vững chãi của Ren. Sách vở bay tứ tung, cô bé ngã ngồi xuống sàn, mặt mày tái mét vì hoảng sợ.
Ngay lập tức, “gương mặt công nghiệp” của Ren được kích hoạt. Không một chút khó chịu, cậu từ tốn cúi xuống, từng cử động đều toát lên vẻ lịch lãm của một quý tộc dòng dõi. Cậu nhặt từng quyển sách, xếp lại ngay ngắn rồi đưa cho cô bé với một nụ cười ấm áp như nắng mùa xuân:
— “Lần sau đi đứng nhớ cẩn thận nhé, nếu không sẽ bị thương đấy.”
Câu nói nhẹ nhàng cùng ánh mắt dịu dàng đó khiến cô bé lớp dưới “đứng hình” mất vài giây, tim đập loạn nhịp như muốn nhảy ra ngoài. Cô bé lí nhí cảm ơn, mặt đỏ bừng như trái cà chua chín.
Thấy cô bé vẫn còn run vì căng thẳng, Ren tiếp tục tung đòn quyết định. Cậu cầm lấy chồng sách từ tay cô:
— “Để anh mang giúp đến phòng giáo viên cho. Không sao đâu, giúp đỡ hậu bối là trách nhiệm của tiền bối mà.”
Lại một nụ cười tỏa nắng nữa được tung ra. Cô bé đi bên cạnh mà cứ ngỡ mình đang đi cạnh một thiên thần.
KHI “VỞ KỊCH” HẠ MÀN
Sau khi tiễn cô bé về lớp và nhận lại hàng tá ánh mắt ngưỡng mộ từ những người xung quanh, Ren rẽ vào một góc hành lang vắng vẻ. Cậu kín đáo quan sát xung quanh, xác nhận không có ai, rồi lập tức... ôm bụng cười ngặt nghẽo.
“Hahaha! Mình đúng là thiên tài! Nhìn cái biểu cảm của mấy đứa lớp dưới mà xem, ngày mai chắc chắn tin đồn về ‘Nam thần ấm áp Ren’ sẽ phủ kín cả trường cho coi! Làm màu đại thành công!”
Cậu vừa cười vừa chỉnh lại cổ áo, đắc ý vô cùng vì sự hoàn hảo của mình.
Thế nhưng, Ren đã quá chủ quan. Ở một góc tối cuối hành lang, khuất sau những chậu cây cảnh lớn, có một bóng người đang đứng lặng lẽ.
Đó là Akane.
Cô không xuất hiện để phá đám, chỉ đứng đó với đôi mắt hổ phách nheo lại, trên môi là một nụ cười gian xảo đến mức khiến người ta phải rùng mình. Cô đã chứng kiến từ đầu đến cuối: từ cú va chạm “vô tình”, nụ cười công nghiệp, cho đến màn tự sướng lầy lội vừa rồi.
Akane khẽ thốt lên một từ duy nhất, âm thanh nhỏ đến mức chỉ mình cô nghe thấy:
— “Ngốc.”
Cô lặng lẽ quay đi, trong đầu đã bắt đầu hình thành một kế hoạch mới.
Nếu Ren thích làm màu và thích sự chú ý đến thế, cô sẽ cho cậu “toại nguyện” một cách hoành tráng nhất trong buổi lễ hội trường sắp tới.
Để xem lúc đó, bộ não 120% của cậu có cứu được cái sĩ diện của “Nam thần ấm áp” hay không.
Please sign in to leave a comment.